Thứ Hai, 25 tháng 10, 2010

MẶC KHẢI VỀ THÁNH LỄ

MẶC KHẢI VỀ THÁNH LỄ



[copy from dongcong.org]

THÁNH LỄ

Theo lời Chúa Giêsu và Mẹ Maria giải thích cho chị Catalina

Chị Catalina Rives quê quán Cochabamba, Bolivia, hiện nay ở tại Mérida, Yucatán, México. Chị Catalina nhận được Thông điệp từ Chúa Giêsu và Mẹ Maria, và các thiên thần. Giám Mục giáo phận là Đức GM René Fernández Apaza chấp nhận và cấp Imprimature cho các thông điệp chị phổ biến. Sau đây là bản văn từ tập sách nhỏ tựa đề “THÁNH LỄ,” trong sách này Chúa Giêsu và Đức Mẹ giải thích cho Catalina những sự việc xảy ra suốt Thánh Lễ trong bối cảnh thiêng liêng bao la, chúng ta cần phải chú tâm (1) nhiều hơn vào các mầu nhiệm cao cả đang diễn ra.

Đức Giám mục Daniel Gagnon, OMI, thuộc Ủy Ban Tín Lý Tổng Giáo Phận Mexico, viết về tập sách này như sau: “Tôi không thấy điều chi nghịch với đức tin hoặc truyền thống Giáo Hội. Tôi không có phận sự xác nhận tính cách siêu nhiên của sách này; tuy nhiên, tôi khuyến khích đọc vì tính cách thần hướng của sách này.”

Trong bối cảnh Năm Thánh Thể, và Thượng Hội Đồng Giám Mục ở Roma về “Phép Thánh Thể, nguồn mạch và đỉnh cao của đời sống và sứ mệnh Giáo Hội”, thì chúng ta cần phải đọc những lời Chúa Giêsu nói với trái tim chúng ta.

(1) Chú thích: Chúng ta cần tích cực tham dự và lắng nghe Lời Chúa trong các Thánh Thư, Đáp Ca và Phúc Âm; lớn tiếng dâng lên kinh nguyện và dáp ca, tiếp đáp trong Thánh Lễ; âm thầm xướng theo dâng lên những kinh nguyện Giáo Hội quy định chỉ dành cho linh mục chủ tế; ngoài ra không nên làm việc gì khác trong Thánh Lễ (ý kiến thô thiển của người chuyển ngữ).

Lời Chứng của chị Catalina về THÁNH LỄ

Trong một bài giáo lý tuyệt vời, Chúa và Đức Trinh Nữ Maria đã liên tiếp dạy chúng tôi trước hết phải cầu nguyện kinh Mân Côi như thế nào, cách đó là cầu nguyện bằng trái tim, suy gẫm và vui hưởng những giây phút tiếp xúc với Thiên Chúa và Thánh Mẫu của chúng ta. Chúa và Đức Mẹ cũng đã dạy chúng tôi cách xưng tội tốt lành (xưng tội nên) và, trong tài liệu này, một giáo huấn về những gì xảy ra suốt Thánh Lễ và cách sống Thánh Lễ bằng trái tim.

Tôi (Catalina) có nhiệm vụ và muốn loan truyền khắp thế giới lời chứng sau đây, vì Vinh Danh cao cả của Thiên Chúa và vì phần rỗi tất cả những người sẵn lòng mở rộng trái tim ra cho Chúa. Lời chứng này cũng được công bố để nhiều linh hồn đã thánh hiến cho Thiên Chúa sẽ lại cháy lên ngọn lửa yêu mến Chúa Kitô, một số trong các linh hồn đó có trong tay quyền đem Chúa đến cho thế giới chúng ta ngõ hầu Chúa trở nên lương thực dinh dưỡng chúng ta. Lời chứng này cũng được trình bày cho những người khác để mong họ từ bỏ “việc rước Chúa theo thói quen” (break loose of the “routine practice” of receiving Him), và làm sống lại sự lạ lùng tuyệt vời của việc tiếp xúc với Tình Yêu (Chúa trong Nhiệm Tích Thánh Thể) hằng ngày. Và lời chứng này cũng được đưa ra ngõ hầu quí anh chị em giáo dân khắp thế giới sống Phép Lạ vĩ đại nhất bằng trái tim: Cử Mừng Mầu Nhiệm Thánh Thể.

Ngày áp lễ Truyền Tin, và các thành viên trong nhóm chúng tôi đã đi lãnh Nhiệm Tích Giao Hòa. Một số chị em trong nhóm cầu nguyện không tham dự được, nên các chị ấychờ đến trước Thánh Lễ sáng hôm sau.

Khi tôi tới thánh đường ngày hôm sau, hơi trễ một chút, Đức Tổng Giám Mục và các linh mục đã từ phòng áo tiến ra. Đức Trinh Mẫu Maria nói và giọng của Người là giọng nữ dịu dàng âu yếm:

“Hôm nay là ngày con phải học hỏi, và Mẹ muốn con hết sức chú ý những gì con sẽ chứng kiến hôm nay. Mọi sự con trải qua hôm nay, con sẽ phải chia sẻ với toàn thể nhân loại.” Tôi hết sức xúc động mà không hiểu tại sao, như tôi cố gắng chú ý hết sức.

Điều thứ nhất tôi nhận thấy là một ca đoàn gồm những giọng hát tuyệt vời đang ca hát như thể mãi tận nơi xa xăm. Một lát tiếng nhạc tới gần hơn, và rồi, tiếng nhạc đó lại đi xa tựa như tiếng gió.

Đức Tổng Giám Mục bắt đầu Thánh Lễ và, khi đến phần kinh Thống Hối, Đức Trinh Nữ nói:

“Từ đáy tâm hồn con, con hãy xin Chúa tha thứ mọi tội lỗi con đã xúc phạm đến Ngài. Theo cách này, con sẽ có thể tham dự cách xứng đáng vào đặc ân tham dự Thánh Lễ.”

Tôi thoáng nghĩ: “Hẳn là con ở trong tình trạng ân sủng của Thiên Chúa; con mới xưng tội tối hôm qua.”

Đức Mẹ trả lời: “Con nghĩ rằng từ đêm qua con đã không xúc phạm đến Chúa ư? Hãy để Mẹ nhắc con nhớ đôi điều. Khi con ra khỏi nhà đến đây, người con gái giúp đỡ con đến hỏi con điều gì đó, vì con bị trễ và vội vàng, con đã không trả lời cô gái đó cách nhẹ nhàng tế nhị. Đó là một thiếu sót đức ái về phần con, mà con bảo, con đã không xúc phạm đến Thiên Chúa ...?

“Trong khi đi đường đến đây, chiếc xe bus lấn qua làn xe (lane) của con và xuýt nữa đụng vào con. Con bộc lộ giận dữ đối với người đàn ông khốn khổ đó, thay vì dâng lời cầu nguyện và chuẩn bị tâm hồn dâng Thánh Lễ. Con đã thất bại trong việc bác ái và mất bình an và bình tĩnh. Thế mà con nói con không xúc phạm đến Chúa?

“Phút chót con mới đến khi vị chủ tế và các linh mục đồng tế đã tiến ra để cử hành Thánh Lễ ... con sắp sửa tham dự mà không chuẩn bị trước ...”

Tôi đáp lại, “Vâng đủ rồi, thưa Đức Mẹ, xin đừng nói gì thêm với con nữa. Mẹ không phải nhắc con nhớ thêm gì nữa bởi con sắp chết vì ưu phiền và xấu hổ đây.”

“Tại sao cứ phải vào phút chót các con mới đến? Các con cần phải tới sớm hơn để có thể cầu nguyện xin Chúa gửi Chúa Thánh Linh của Ngài đến ban cho các con tâm hồn bình an và thanh tẩy tinh thần thế giới, giúp các con gỡ bỏ những lo lắng, những khó khăn và những chia trí để các con có thể sống giây phút hết sức thánh thiêng này. Tuy nhiên, khi con tới thì hầu như vị chủ lễ sắp sửa bắt đầu, và con tham dự chẳng khác gì Thánh Lễ chỉ là một sự việc tầm thường, chẳng có chút chuẩn bị tinh thần (tâm hồn) nào. Tại sao? Nhiệm tích Thánh Thể là Phép Lạ vĩ đại nhất trong các Phép Lạ. Con sắp sửa sống giây phút khi Thiên Chúa Tối Cao ban ân sủng cao cả nhất của Ngài, và con không biết phải quí trọng ân sủng đó thế nào cho phải.”

Bấy nhiêu đủ rồi. Tôi cảm thấy mình quá tệ và phải xin Chúa tha thứ. Tôi phải xin Chúa tha thứ không những chỉ cho những lỗi lầm ngày hôm đó, nhưng cũng xin tha thứ cho những lần trước, cũng như đối với quá nhiều người. Tôi đã chờ cho tới khi vị linh mục giảng xong mới bước vào thánh đường. Tôi cũng xin tha thứ vì những lần tôi không ý thức hoặc đã không muốn hiểu đến thánh đường có ý nghĩa gì, và vì những lần mà có thể linh hồn tôi đầy tội trọng, mà tôi đã cả gan tham dự Thánh Lễ.

Hôm đó là ngày Lễ Trọng có tụng kinh Vinh Danh. Đức Mẹ nói: “Con hãy tôn vinh và chúc tụng Thiên Chúa Ba Ngôi Cực Thánh bằng tận tình yêu mến, nhìn nhận mình là một trong các thụ tạo của Thiên Chúa.”

Kinh Vinh Danh đó khác lạ biết chừng nào! Bất chợt tôi thấy từ một nơi xa xăm đầy ánh sáng, trước Sự Hiện Diện Uy Nghi Cao Cả của Ngai Tòa Thiên Chúa. Hết lòng yêu mến tôi tiếp tục tạ ơn Chúa, tôi lặp đi lặp lại: “Chúng con ca ngợi vinh quang cao cả của Chúa, chúng con chúc tụng Chúa, chúng con ca ngợi Chúa, chúng con thờ lạy Chúa, chúng con tôn vinh Chúa, chúng con cảm tạ Chúa, Lạy Chúa, lạy Thiên Chúa, Vua Thiên Đàng, Chúa Cha Toàn Năng.” Và tôi hồi tưởng khuôn mặt từ phụ của Chúa Cha, đầy nhân lành hiền từ. “Lạy Chúa Giêsu Kitô, Con duy nhất của Chúa Cha, Chúa là Thiên Chúa, Chiên Thiên Chúa, Chúa gánh tội trần gian ...” Và Chúa Giêsu đứng trước mặt tôi, gương mặt Ngài dịu hiền và Thương Xót ...”Vì chỉ có Chúa là Đấng Thánh, chỉ có Chúa là Chúa, chỉ có Chúa là Chúa Giêsu Kitô Tối Cao, cùng với Chúa Thánh Thần ...” Thiên Chúa của Tình Yêu tuyệt vời, Chúa, Chính Ngài vào lúc đó, làm cho toàn thân tôi run lên ...

Và tôi xin: “Lạy Chúa, xin cứu con khỏi mọi tà thần. Trái tim con thuộc về Chúa. Lạy Chúa của con, xin gửi cho con sự bình an của Chúa để con có thể được mọi ơn phúc cao quí nhất từ Phép Thánh Thể và để cuộc đời con có thể sinh ra hoa trái tốt lành nhất. Lạy Thánh Linh Thiên Chúa, xin biến cải con, xin hành động trong con, xin hướng dẫn con. Ồ lạy Chúa, xin cho con những ơn con cần để phụng sự Chúa đắc lực hơn!

Đến phần Phụng vụ Lời Chúa Đức Trinh Nữ Maria bảo tôi nhắc lại: “Lạy Chúa, hôm nay con muốn lắng nghe Lời Chúa và sinh ra nhiều hoa trái. Xin Chúa Thánh Linh của Chúa tẩy sạch đáy lòng con để Lời Chúa mọc và lớn lên trong đó, xin thanh tẩy trái tim con để trái tim con được sẵn sàng.”

Đức Mẹ nói: “Mẹ muốn con chú tâm vào những bài đọc và lời giảng của linh mục. Con hãy nhớ Sách Phúc Âm dạy rằng Lời của Thiên Chúa không trở lại mà không sinh ra hoa trái. Nếu con chăm chú, thì những điều con nghe sẽ ở lại trong con. Suốt ngày, con hãy cố gắng nhớ lại những Lời mà con chú ý. Đôi khi có thể là hai vế, lần khác có thể là toàn bài Phúc Âm, hoặc có thể chỉ là một chữ. Suốt ngày, con hãy nhớ những lời đó, và lời đó sẽ trở thành sự sống của con (become part of you), vì đó là cách thay đổi cuộc sống, bằng cách để cho Lời Thiên Chúa biến đổi con.

“Và lúc này, con hãy nói với Chúa rằng con đến đây để lắng nghe, rằng con muốn Ngài nói với trái tim con hôm nay.”

Tôi lại lần nữa cảm tạ Thiên Chúa vì đã ban cho tôi cơ hội nghe Lời Ngài. Và tôi xin Chúa tha thứ cho trái tim tôi đã chai đá suốt bao nhiêu năm dài, và vì đã dạy các con tôi rằng chúng phải đi Lễ Chúa Nhật vì Giáo Hội buộc, chứ không phải vì yêu mến và cần được hoàn toàn thuộc về Thiên Chúa .

Tôi đã dự quá nhiều Thánh Lễ mà hầu hết chỉ vì bắt buộc và, nhờ thế, tôi tin rằng tôi đã được cứu độ (được rỗi linh hồn). Nhưng tôi đã không sống Thánh Lễ, lại càng ít để ý hơn vào các bài đọc hoặc bài giảng của linh mục!

Tôi cảm thấy đau xót hối tiếc vì quá nhiều năm lãng phí vô ích vì sự ngu dốt của tôi! Chúng ta tham dự Thánh Lễ cách hết sức hời hợt bề ngoài khi chúng ta đến tham dự Thánh Lễ khi người nào đó kết hôn, hoặc Thánh Lễ an táng, hoặc chỉ để cộng đoàn thấy mình có đến dự Thánh Lễ! Chúng ta khờ dại chẳng biết gì về Giáo Hội và các Nhiệm Tích! Chúng ta phí phạm biết bao nhiêu trong việc cố gắng tìm kiếm và học hỏi về những thứ ở đời này là những thứ mà chỉ trong giây lát có thể biến mất, chẳng để lại cho chúng ta gì cả và, cuối đời chúng ta, chẳng kéo dài cuộc sống của chúng ta được lấy một phút! Dẫu vậy, chúng ta chẳng biết gì về những điều đem lại cho chúng ta một chút hạnh phúc thiên đàng ngay ở trần thế và, sau đó, sự sống vĩnh cửu. Thế mà chúng ta tự cho mình là có văn hóa.

Một lát sau đến phần dâng bánh rượu (offertory), Đức Mẹ nói: “Con hãy cầu nguyện theo cách này: (tôi lặp theo lời Đức Mẹ) Lạy Chúa, con dâng lên Chúa toàn thân con, tất cả mọi thứ con có, và tất cả mọi sự con có thể. Con đặt hết mọi sự trong tay Chúa. Xin Chúa bồi đắp toàn thân con. Lạy Thiên Chúa Toàn Năng, nhờ công nghiệp của Con Chúa, xin Chúa biến đổi con. Con cầu xin Chúa cho gia đình con, cho những ân nhân của con, cho từng thành viên trong Nhóm Tông Đồ của chúng con, cho tất cả những người chống lại chúng con, cho những người nhờ lời cầu nguyện nghèo nàn khô khan của con. Xin Chúa dạy con khiêm tốn trước mặt những người đó để những người đó bớt khó khăn trong cuộc sống. Đây là cách các thánh cầu nguyện; đây là điều Mẹ muốn tất cả các con cầu nguyện.”

Bởi thế, đây là cách Chúa Giêsu kêu gọi chúng ta cầu nguyện, chúng ta hạ mình xuống tận đất để trái tim chúng ta không cảm thấy sự cay nghiệt của nó, nhưng trái lại chúng ta làm nhẹ bớt (xoa dịu) nỗi đau khổ những bước chân của họ.

Chợt có một số người, mà tôi chưa thấy bao giờ, bắt đầu đứng lên. Như thể từ bên cạnh mỗi người hiện diện trong Vương Cung Thánh Đường, một người khác đi vào, và lập tức khắp Thánh Đường đầy những người trẻ trung xinh đẹp. Những người đó mặc áo dài trắng tinh, kế đến họ bắt đầu di chuyển vào lối đi giữa lòng Thánh Đường, rồi, tiến về phía Bàn Thờ.

Đức Mẹ nói: “Con coi. Những người đó là Thiên Thần Hộ Mệnh của từng người hiện diện tại đây. Đây là thời gian mà Thiên Thần Hộ Mệnh của các con đem lễ phẩm và lời cầu xin của các con lên trước Bàn Thờ Chúa.”

Lúc đó, tôi hết sức sửng sốt, vì khuôn mặt các thiên thần xinh đẹp, hết sức rạng rỡ không thể hình dung. Khuôn mặt các thiên thần rất xinh đẹp gần như gương mặt phụ nữ; tuy nhiên, dáng vóc thân mình các ngài, bàn tay, bề cao là nam. Chân trần của các ngài không chạm đất, nhưng đúng hơn thì chẳng khác gì lướt đi. Đám rước hết sức đẹp.

Một số thiên thần mang thứ gì tựa như chén vàng đựng thứ gì chiếu ánh sáng rực rỡ màu vàng-trắng-hoàng kim. Đức Mẹ nói: “Các vị đó là Thiên Thần Hộ Mệnh của những người đang dâng Thánh Lễ này cho nhiều ý cầu nguyện, những người đó ý thức ý nghĩa việc cử mừng Thánh Lễ. Những người ấy có lễ phẩm dâng lên Chúa.”

“Bây giờ con hãy dâng chính thân con; dâng những buồn phiền, đau đớn, hy vọng, buồn lòng, niềm vui, những điều con nguyện xin. Con hãy nhớ Thánh Lễ vô giá (cao quí vô cùng). Bởi thế, con hãy quảng đại khi hiến dâng và cầu xin.”

Phía sau các Thiên Thần thứ nhất xuất hiện những Thiên Thần khác không có gì trong tay; các vị ấy đến tay không. Đức Mẹ nói: “Đó là các thiên thần của những người đến đây mà chẳng khi nào dâng gì cả. Họ không chú ý sống mỗi giây phút phụng vụ Thánh Lễ, và họ chẳng có lễ phẩm gì để đem tới trước Bàn Thờ Chúa.”

Lúc cuối nghi thức, xuất hiện những Thiên Thần khác mà gương mặt rầu rĩ, hai tay chắp lại cầu nguyện, nhưng mắt nhìn xuống. “Đấy là Thiên Thần của những người hiện diện tại đây, nhưng họ không muốn tới, nghĩa là, Thiên Thần của những người bị cưỡng bách tới đây, những người đến vì bị bắt buộc, nhưng không hề muốn tham dự Thánh Lễ. Các Thiên Thần tiến ra rầu rĩ vì các ngài chẳng có gì để đem tới Bàn Thờ, ngoại trừ lời cầu nguyện của chính các ngài.”

“Con đừng làm buồn lòng Thiên Thần Hộ Mệnh của con. Con hãy cầu xin nhiều, xin cho việc cải đổi những kẻ tội lỗi, xin bình an cho thế giới, cho gia đình con, cho những lân cận, cho những người xin con cầu nguyện cho. Con hãy cầu nguyện, hãy cầu xin thiệt nhiều, nhưng đừng cầu xin cho riêng con, nhưng cho mọi người khác.

“Con hãy nhớ lễ phẩm đẹp lòng Chúa nhất là khi con hiến dâng chính con làm của lễ hy sinh để Chúa Giêsu, khi Ngài ngự đến, biến đổi con bằng công nghiệp của Ngài. Con có gì để tự hiến dâng lên Chúa Cha? Chỉ có sự hư không và tội lỗi. Nhưng lễ phẩm của con kết hiệp với công nghiệp của Chúa Giêsu, lễ phẩm đó đẹp lòng Thiên Chúa Cha.”

Quang cảnh đó, cuộc thiên thần diễn hành đó hết sức đẹp khó có gì khác so sánh được. Tất cả các thiên thần cúi mình trước Bàn Thờ, một số vị để lễ phẩm trên nền đất, những vị khác quỳ gối sấp mình trán gần chạm đất. Và ngay khi các ngài tiến tới Bàn Thờ, tôi không còn nhìn thấy các ngài nữa.

Vào cuối Kinh Tiền Tụng, và khi cộng đồng xướng lên, “Thánh, Thánh, Thánh,” thì thình lình mọi sự ở phía sau vị chủ tế biến đi. Phía sau bên trái Đức Tổng Giám Mục, hàng ngàn Thiên Thần xuất hiện theo đường chéo, những thiên thần bé nhỏ, cao lớn, có cánh lớn, có cánh nhỏ và không có cánh. Cũng như các thiên thần trước, tất cả đều mặc áo dài tựa áo dài trắng của linh mục hoặc người giúp lễ. Các thiên thần đều quỳ chắp tay cầu nguyện, và cúi đầu tôn kính. Tôi nghe tiếng nhạc tuyệt diệu như thể gồm nhiều ca đoàn với nhiều giọng điệu khác nhau, tất cả đều ca hát hợp với mọi người: Thánh, Thánh, Thánh. ...

Giây phút Truyền Phép, giây phút xuất hiện những Phép Lạ kỳ diệu nhất. Phía sau bên phải Đức Tổng Giám Mục xuất hiện muôn vàn người cũng đứng theo đường chéo. Các vị đó cũng mặc áo dài, nhưng có mầu sác: hồng, xanh lá cây, dương nhạt, màu tía (tím) nhạt, màu vàng, tóm lại, rất nhiều mầu lợt khác nhau. Gương mặt các vị đó đều rạng rỡ, hân hoan. Các vị ấy dường như cùng trạc tuổi như nhau. Các bạn có thể ghi nhận (tôi không thể nói tại sao) rằng những vị đó thuộc mọi lớp tuổi, nhưng gương mặt trông tương tự như nhau, không vết nhăn, hạnh phúc. Tất cả các vị đó đều quỳ gối và hát “Thánh, Thánh, Thánh ... “ (Holy, Holy, Holy Lord ...)

Đức Mẹ nói: “Đây là các hiển thánh và linh hồn thánh trên Thiên Đàng, và trong số đó có những linh hồn thân nhân của con đã được hưởng Thánh Nhan Thiên Chúa.” Khi tôi nhìn thấy Đức Mẹ, một bước phía sau bên phải Đức Tổng Giám Mục chủ lễ. Đức Mẹ trên mặt đất một chút quỳ gối trên thứ khăn rất đẹp, trong suốt, nhưng đồng thời, rực rỡ, tựa như nước tinh tuyền. Đức Mẹ, hai tay chắp lại, chăm chú nhìn cách kính trọng vào vị chủ lễ. Đức Mẹ nói với tôi, nhưng không thành tiếng, trực tiếp với trái tim tôi, mà không nhìn tôi:

“Con bỡ ngỡ khi thấy Mẹ đứng phía sau Đức Cha (Đức Tổng Giám Mục), phải không? Đây đúng là điều phải như thế ... Với tất cả tình yêu mà Con của Mẹ dành cho Mẹ, Ngài đã không cho Mẹ ưu vị Ngài đã cho các linh mục được cử hành Mầu Nhiệm Lạ Lùng (Phép Thánh Thể) bằng đôi bàn tay của Mẹ như các ngài thực hiện bằng đôi bàn tay linh mục của mình. Vì điều này, Mẹ kính trọng cách đặc biệt sâu xa đối với các linh mục và đối với phép lạ mà Thiên Chúa thể hiện qua các ngài, điều đó làm cho Mẹ phải quỳ ở đây phía sau các ngài.”

Lạy Thiên Chúa của con, Chúa tuôn đổ xuống trên các linh hồn tư tế phẩm giá cao quí chừng nào và biết bao ân sủng, mà cả chúng con và có thể cả đến một số các vị đó, không ý thức được điều này.

Trước Bàn Thờ xuất hiện một số bóng người mặc áo mầu xám hai tay đưa lên cao. Đức Mẹ nói: Đây là những linh hồn thánh trong Luyện Ngục, những linh hồn đó chờ đợi lời cầu nguyện của (các) con để được thanh thoát. Con đừng ngưng nghỉ cầu nguyện cho các linh hồn đó. Các linh hồn ấy cầu nguyện cho (các) con, nhưng các linh hồn ấy không cầu nguyện cho mình được. Chính các con cần phải cầu nguyện cho họ, ngõ hầu giúp giúp họ khỏi Luyện Ngục để được ở với Thiên Chúa và hưởng Thánh Nhan Chúa đời đời.

“Bây giờ con thấy đó; Mẹ luôn luôn ở đây. Người ta đi hành hương, kiếm tìm đến những nơi Mẹ hiện ra. Điều này tốt, vì mọi hồng ân họ sẽ nhận lãnh tại đó. Nhưng khi Mẹ không hiện ra, thì không nơi nào Mẹ hiện diện nhiều hơn trong Thánh Lễ. Các con lúc nào cũng tìm thấy Mẹ nơi chân Bàn Thờ nơi Mầu Nhiệm Thánh Thể được cử hành (dâng hiến); Mẹ ở tại chân Bàn Thờ cùng với các thiên thần vì Mẹ luôn luôn ở với Chúa.”

Nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của Đức Mẹ vào lúc xướng “Thánh, Thánh, Thánh ...” cũng như tất cả mọi lúc khác cùng với những khuôn mặt rạng rỡ hân hoan, những bàn tay chắp lại, chờ đợi phép lạ tái diễn không ngừng, là ở chính Thiên Đàng. Và khi nghĩ đến có những người mà họ có thể, vào lúc đó, chia trí vì nói chuyện. Điều đó làm Mẹ đau lòng phải nói cho con biết, người nam nhiều hơn phụ nữ, đứng khoanh tay, như thể tôn thờ Chúa cũng chỉ ngang bằng đối xử với nhau.

Đức Mẹ nói: “Con hãy nói cho mọi người biết không khi nào họ là con người cho bằng khi họ quỳ gối trước mặt Thiên Chúa.”

Vị chủ tế đọc lời Thánh Hiến (Truyền Phép). Ngài cao trung bình, nhưng bỗng nhiên, ngài bắt đầu cao lên, tràn ngập ánh sáng, ánh sáng siêu nhiên giữa màu trắng và hoàng kim bao phủ ngài và tăng cường độ chung quanh mặt ngài. Và vì thế, tôi không thể thấy dáng vóc ngài nữa. Khi ngài dâng Bánh Thánh Thể lên, tôi thấy hai bàn tay ngài, và trên lưng bàn tay ngài, có những dấu vết mà từ đó tỏa ra ánh sáng lớn mạnh. Chính là Chúa Giêsu! Chính là Chúa Đấng phủ Thân Mình Ngài quanh vị chủ tế, như thể Ngài âu yếm bọc lấy đôi bàn tay Đức Tổng Giám Mục. Lúc đó, Bánh Thánh Thể bắt đầu lớn lên và trở thành khổng lồ, và trên đó khuôn mặt lạ lùng của Chúa Giêsu xuất hiện đang nhìn xuống dân của Ngài.

Giây phút đó, tôi muốn cúi đầu (thờ lạy) thì Đức Mẹ nói: “Con đừng nhìn xuống. Hãy nhìn lên để chiêm ngắm Chúa. Con hãy trao đổi ánh mắt của con với Ngài, và nhắc lại lời nguyện Fátima: Lạy Chúa, con tin, con thờ lạy, con ký thác (trông cậy), và con yêu mến Chúa. Con xin Chúa tha thứ cho những người không tin, không thờ lạy, không trông cậy, và không yêu mến Chúa. Lạy Chúa hay tha thứ và thương xót ... Bây giờ con hãy nói với Chúa con yêu Chúa chừng nào, và dâng hiến thờ lạy Vua các Vua.”

Tôi dâng lên Chúa lời nguyện trên, và dường như từ Bánh Thánh Thể khổng lồ Chúa chỉ nhìn một mình tôi, Nhưng tôi học được rằng đây là cách Chúa nhìn mỗi người, với tình yêu tràn đầy. Rồi tôi cúi đầu xuống cho tới khi trán chạm đất, giống như các Thiên Thần và các Thánh trên Thiên Đàng. Có lẽ trong một phần giây đồng hồ, tôi ngỡ ngàng không biết cách nào Chúa Giêsu nhập vào thân xác vị chủ tế và, đồng thời, Chúa ở trong Bánh Thánh Thể. Và khi vị chủ tế đặt Bánh Thánh Thể xuống, thì Bánh Thánh Thể trở lại kích thước bình thường. Nước mắt tràn xuống hai bên má tôi; tôi không thể không ngỡ ngàng được.

Lập tức, Đức Tổng Giám Mục đọc lời Thánh Hiến (Truyền Phép) rượu và, khi những lời đang được xướng lên, ánh chớp từ thiên đàng và từ phía sau lóe lên. Các bức tường và trần nhà của thánh đường biến mất. Tất cả đều tối đen, ngoại trừ ánh sáng chói chang từ Bàn Thờ.

Thình lình, tôi thấy Chúa Giêsu trên thánh giá lơ lửng trên không trung. Tôi thấy từ đầu đến phần trên ngực Chúa. Cánh ngang Thánh Giá được đỡ lên bởi hai bàn tay lớn mạnh. Từ bên trong ánh sáng huy hoàng, luồng ánh sáng nhỏ, tựa như chim bồ câu rất nhỏ, rất chói sáng, tiến ra bay rất nhanh khắp Thánh Đường. Ánh sáng đó đậu trên vai bên trái Đức Tổng Giám Mục, ngài tiếp tục xuất hiện như Chúa Giêsu vì tôi có thể nhận ra rõ mái tóc dài của Chúa, những dấu thánh chiếu sáng và thân thể vạm vỡ của Chúa, nhưng tôi không thể nhìn được Gương Mặt Cực Thánh của Chúa.

Phía trên là Chúa Giêsu chịu đóng đinh trên thánh giá. Tôi có thể chiêm ngắm gương mặt, hai cánh tay bầm dập và da thịt nát bấy của Chúa. Phía bên phải ngực Chúa có thương tích, máu tuôn về phía cạnh bên trái, và về phía bên phải thì thứ gì tựa như nước, nhưng rất sáng chói. Máu và nước tựa như những tia nước mạnh bằng ánh sáng tuôn ra hướng vào phía các tín hữu, tràn qua bên phải và bên trái. Tôi ngỡ ngàng về số lượng máu tuôn chảy vào Chén Thánh. Tôi nghĩ máu đó tràn ngập chan hòa khắp Bàn Thờ, nhưng không một giọt nào rơi ra ngoài.

Giây phút đó, Đức Mẹ nói: “Đây là phép lạ của những phép lạ. Mẹ đã nói với con trước kia rằng Chúa không bị giới hạn bởi thời gian và không gian. Vào giây phút Truyền Phép (Thánh Hiến Bánh Rượu), toàn thể cộng đoàn được đem tới đồi Calvary, vào giây phút Chúa Giêsu chịu đóng đinh vào thánh giá.”

Có ai hình dung được điều đó? Mắt chúng ta không thể thấy, nhưng tất cả chúng ta đều ở đó vào chính giây phút lý hình đóng đinh Chúa vào thánh giá. Và Chúa đang xin Chúa Cha tha thứ, không chỉ riêng cho những kẻ giết Chúa, nhưng cũng (xin tha thứ) cho tội lỗi mỗi người chúng ta: “Lạy Cha, xin tha cho chúng, vì chúng không biết việc chúng làm.”

Từ ngày đó (trở đi), tôi bất kể nếu như cả thế giới đều cho rằng tôi khùng, nhưng tôi xin mọi người quỳ gối xuống và cố gắng, với trái tim mình và với tất cả cảm giác mà họ có thể, sống đặc ân này (tham dự Thánh Lễ) Chúa ban cho chúng ta.

Khi chúng tôi sắp sửa cầu nguyện Kinh Lạy Cha, lần đầu tiên trong buổi lễ, Chúa nói: “Chờ chút, Cha muốn con cầu nguyện với lòng khiêm tốn sâu thẳm nhất con có thể. Giây phút này, con hãy nhớ đến người nào đó hoặc những người đã làm tổn thương con nặng nề nhất trong đời con, để con có thể ôm ấp những người đó vào lòng con, và với hết lòng con hãy nói với họ: ‘Nhân danh Chúa Giêsu, tôi tha thứ cho anh (chị, ...) và nguyện chúc anh (chị, ...) được bình an. Nhân danh Chúa Giêsu, tôi xin anh (chị,...) tha thứ và chúc lành cho tôi.’ Nếu người đó đáng hưởng sự bình an, thì người đó nhận được, và cảm thấy được hưởng sự bình an. Nếu người đó không thể mở lòng đón nhận sự bình an, thì sự bình an đó trở lại trái tim con. Nhưng Cha không muốn con nhận, cũng không chúc bình an, khi con không thể tha thứ và cảm thấy bình an trong trái tim con trước nhất.

Chúa nói tiếp: “Con hãy cẩn thận đối những việc con làm, con nhắc lại trong kinh Lạy Cha: xin (Cha) tha tội chúng con như chúng con tha thứ cho những người xúc phạm đến chúng con. Nếu con có thể tha thứ nhưng không thể quên, như một số người nói, con đặt điều kiện trên sự tha thứ của Thiên Chúa. Con nói: Cha tha thứ cho con chỉ vì con có thể tha thứ, nhưng chỉ bấy nhiêu thôi.”

Tôi không biết cách nào giãi bày sự đau đớn của tôi, khi ý thức rằng chúng ta có thể làm đau lòng Chúa biết chừng nào. Và cũng biết bao nhiêu chúng ta tự làm tổn thương chính mình vì ôm ấp quá nhiều ghen ghét (bực bội), ác cảm và những thứ xấu xa nảy sinh từ thành kiến và quá tự ái của chúng ta. Tôi đã tha thứ; tôi đã thực tâm tha thứ, và xin những người bị tôi xúc phạm (làm hại) tha thứ, để cảm nghiệm sự bình an của Chúa.

Vị chủ tế cầu nguyện, “... xin (Chúa) ban cho chúng con sự bình an và hiệp nhất ...” kế đến là “sự bình an của Chúa ở cùng tất cả anh chị em.”

Thình lình, tôi thấy một số (không phải tất cả) những người đang ôm hôn chúc lành, một làn ánh sáng rất mạnh ở giữa những người đó. Tôi biết đó là Chúa Giêsu, và tôi đã thực tâm ôm hôn người bên cạnh. Tôi có thể thực sự cảm nghiệm sự ôm hôn của Chúa trong ánh sáng đó. Chính Chúa ôm hôn và ban cho tôi sự bình an của Ngài, vì giây phút đó, tôi (đã) có thể tha thứ và đẩy ra khỏi trái tim tất cả mọi bực bội đối với người khác. Đó chính là điều Chúa Giêsu muốn, chia sẻ giây phút hân hoan đó, ôm hôn chúng ta và chúc bình an của Ngài cho chúng ta.

Đã tới lúc vị chủ tế rước Mình Thánh Chúa. Tôi lại nhận thấy sự hiện diện của toàn thể linh mục kế bên Đức Tổng Giám Mục. Khi Đức Tổng GM rước Lễ, Đức Mẹ nói:

“Giây phút này là lúc cầu nguyện cho vị chủ tế và các linh mục đồng tế với ngài. Con hãy nhắc lại cùng với Mẹ: ‘Lạy Chúa, xin Chúa chúc lành cho các ngài, thánh hóa các ngài, giúp đỡ các ngài, thanh tẩy các ngài, yêu thương các ngài, săn sóc các ngài, và nâng đỡ các ngài bằng Tình Yêu của Chúa. Con hãy nhớ tất cả các linh mục khắp hoàn cầu, cầu nguyện cho các linh hồn đã được thánh hiến ...”

Thưa quí anh chị em, đó là giây phút chúng ta cần cầu nguyện cho các linh mục (hàng giáo phẩm) vì các ngài là Giáo Hội cũng như chúng ta, các tín hữu (giáo dân) là Giáo Hội. Nhiều lần chúng ta, giáo dân, đòi hỏi quá nhiều nơi các linh mục, nhưng chúng ta lại không thể cầu nguyện cho các ngài, hiểu biết rằng các ngài cũng là con người, thông cảm và coi trọng sự cô đơn rất nhiều khi các linh mục gặp phải.

Chúng ta cần hiểu các linh mục là người như chúng ta và các ngài cần được thông cảm và giúp đỡ. Các ngài cần được chúng ta quí mến và chăm sóc vì các ngài đã tận hiến cuộc đời cho từng người chúng ta, như Chúa Giêsu đã tận hiến, bởi được thánh hiến cho Ngài.

Chúa muốn dân trong đoàn chiên mà Thiên Chúa ký thác cho linh mục hãy cầu nguyện và giúp đỡ sự thánh hiến của linh mục đó. Ngày nào đó, khi chúng ta ở đời sống bên kia, chúng ta sẽ hiểu những sự lạ lùng Chúa đã làm, khi ban cho chúng ta các linh mục là những người giúp đỡ phần rỗi chúng ta.

Giáo dân bắt đầu lên rước Lễ. Giây phút gặp gỡ trọng đại nhất đã đến. Chúa nói với tôi: “Con chờ chút; Cha muốn con quan sát một chút ...” Ơn thúc đẩy bề trong khiến tôi ngước mắt nhìn lên phía những người sắp sửa há miệng rước Lễ từ tay vị linh mục.

Tôi cần phải thanh minh rằng người này là một trong các bà trong nhóm chúng tôi mà tối hôm trước đã không xưng tội được, nhưng đã xưng tội sáng nay trước Thánh Lễ. Khi Linh Mục đặt Bánh Thánh Thể trên lưỡi bà ấy, một tia chớp, tựa như luồng ánh sáng bạch kim, xuyên thấu toàn thân bà đó, trước tiên suốt lưng, rồi từ lưng vây bọc toàn thân, qua hai vai, rồi đến đầu. Chúa nói:

“Đây là cách Chính Cha hân hoan ấp ủ một linh hồn đón rước Cha mà trái tim thanh sạch.” Giọng nói của Chúa Giêsu là giọng của một người sung sướng hạnh phúc.

Tôi sững sờ thấy bà bạn của tôi trở lại ghế quỳ mà ánh sáng Chúa bao bọc ấp ủ bà. Tôi ngỡ ngàng rằng chúng ta bỏ lỡ quá nhiều lần đến rước Chúa Giêsu mà có mang những lỗi lầm nhỏ hoặc lớn, trong khi việc rước Lễ phải là đại tiệc cực trọng.

Nhiều khi chúng ta nói không có linh mục để vào lúc nào đó đến xưng tội. Nhưng vấn đề không phải là xưng tội mỗi lần, nhưng vấn đề nằm sẵn trong tình trạng chúng ta dễ dàng lại sa vào lỗi lầm. Mặt khác, cũng như khi chúng ta cố gắng tìm đến mỹ viện, hoặc tìm các ông thợ hớt tóc mỗi khi có tiệc tùng, chúng ta cũng phải cố gắng tìm kiếm linh mục khi cần tẩy rửa linh hồn chúng ta. Chúng ta không được phép cả gan (liều lĩnh) rước Chúa Giêsu bất cứ khi nào trái tim (tâm hồn) chúng ta đầy dẫy những điều xấu xa.

Khi tôi lên rước Lễ, Chúa Giêsu bảo tôi: “Tiệc Ly là giây phút hiệp thông thân mật vĩ đại nhất với Chính Cha. Trong giờ yêu thương đó, Cha thiết lập điều có thể bị cho là hành động cao cả tột cùng của sự điên khùng trong mắt người đời, khiến chính Cha trở nên tù nhân của Tình Yêu. Cha đã thiết lập Nhiệm Tích Thánh Thể. Cha muốn ở lại với các con cho tới tận thế vì Tình Yêu của Cha không thể chịu đựng được nếu để các con mồ côi, các con là những người Cha yêu thương hơn sinh mạng Cha.”

Tôi rước Bánh Thánh Thể mà hương vị khác hẳn. Hương vị đó lẫn lộn máu và trầm hương tràn ngập toàn thân tôi. Tôi cảm thấy quá sức yêu mến đến độ nước mắt tuôn tràn xuống hai bên má nhưng tôi không cầm lại được.

Khi trở lại ghế quỳ, Chúa nói: “Con hãy lắng nghe ...” Một lát sau, tôi bắt đầu nghe những lời cầu nguyện của một phụ nữ ngồi ghế trước tôi, bà ấy vừa mới rước Lễ.

Bà âm thầm cầu nguyện đại khái như sau: “Lạy Chúa, xin Chúa nhớ cuối tháng đến rồi mà con không có tiền trả tiền mướn nhà, tiền xe, tiền học của con cái. Chúa cần giúp con ... Xin Chúa vui lòng, cho chồng con hết uống rượu quá nhiều. Con không chịu đựng nổi thêm chút nào nữa anh ấy thường say sưa, và đứa con trai út của con lại không được lên lớp, nếu Chúa không giúp nó. Tuần này nó thi ... Và xin Chúa đừng quên người hàng xóm của chúng con phải đổi chỗ ở. Xin Chúa cho chị ấy đi ngay đi. Con không thể chịu đựng chị ấy thêm chút nào nữa, v.v.”

Kế đến Đức Tổng Giám Mục nói: “Chúng ta hãy cầu nguyện,” và hiển nhiên cả cộng đoàn đứng lên hiệp lời cầu nguyện kết thúc. Chúa Giêsu nói mà giọng buồn buồn: “Con có ghi chép lời chị ấy cầu nguyện không? Không lấy một lần chị ấy nói với Cha rằng chị ấy yêu mến Cha. Không một lần nào chị ấy cám ơn Cha vì hồng ân Cha đã ban cho chị bằng việc ngự vào con người nghèo nàn của chị (đem Thần Tính của Cha đến với nhân tính nghèo hèn của chị), để nâng chị ấy lên tới Cha. Không lấy một lần chị ấy nói: Lạy Chúa, tạ ơn Chúa. Lời cầu nguyện chỉ là chuỗi những yêu cầu, và hầu như tất cả mọi người rước Cha cũng đều cầu xin như thế.”

“Cha đã chết vì yêu, và Cha đã phục sinh. Vì yêu thương, Cha chờ đợi từng người các con, và vì yêu thương Cha ở lại với các con. ... Nhưng các con không ý thức rằng Cha cần tình yêu của các con. Con hãy nhớ Cha là Người Ăn Xin Tình Yêu trong giờ phút cực trọng đối với các linh hồn.”

Tất cả quí bạn có ý thức rằng Chúa, Tình Yêu, đang van xin tình yêu của chúng ta, mà chúng ta lại chẳng trao tặng tình yêu của chúng ta cho Ngài, hay không? Hơn nữa, chúng ta tránh không đến gặp Đấng Tình Yêu của Mọi Tình Yêu, với tình yêu duy nhất tự hiến trong lễ phẩm vĩnh cửu.

Khi vị chủ tế sắp sửa ban phép lành, Đức Mẹ nói: “Con hãy chú ý, cẩn thận ... Con làm thứ dấu gì cũ kỹ thay vì Dấu Thánh Giá. Con hãy nhớ phép lành này có thể là cuối cùng con nhận được từ tay vị linh mục. Con không biết khi nào, khi rời khỏi đây, con sẽ chết hoặc không. Con không biết con có còn cơ hội nhận lãnh phép lành từ linh mục khác nữa không. Những bàn tay được thánh hiến ban phép lành cho con nhân Danh Chúa Ba Ngôi Cực Thánh. Vì thế, con hãy làm Dấu Thánh Giá với lòng kính trọng, chẳng khác gì đó là lần cuối cùng trong đời con.”

Chúng ta bỏ lỡ biết bao vì không hiểu và không tham dự Thánh Lễ hằng ngày! Tại sao lại không cố gắng bắt đầu một ngày sớm hơn nửa giờ để chạy tới tham dự Thánh Lễ và lãnh nhận tất cả mọi ơn lành Chúa muốn tuôn đổ trên chúng ta?

Tôi biết rằng, vì công việc theo phận sự hằng ngày, không phải tất cả mọi người đều có thể tham dự Thánh Lễ ngày thường, nhưng ít ra hai hoặc ba lần mỗi tuần. Quá nhiều người tránh bỏ Lễ Chúa Nhật chỉ với những lý do tối thiểu, rằng họ có con nhỏ, hai đứa, hoặc mười đứa, và, bởi thế, họ không thể tham dự Thánh Lễ. Vậy người ta thu xếp cách nào khi người ta có những thứ việc quan trọng khác? Họ đem theo tất cả con cái, hoặc thay phiên nhau, ông chồng đi vào giờ này và bà vợ đi vào giờ khác, nhưng họ chu toàn được bổn phận đối với Thiên Chúa.

Chúng ta đều có thì giờ học hành, làm việc, giải trí, nghỉ ngơi, nhưng CHÚNG TA KHÔNG CÓ THÌ GIỜ, ÍT RA LÀ CHÚA NHẬT, ĐỂ THAM DỰ THÁNH LỄ.

Chúa Giêsu xin tôi ở nán lại với Ngài một vài phút sau Thánh Lễ. Chúa nói: “Con đừng vội vã ra về ngay sau khi Thánh Lễ xong. Con hãy ở lại một chốc lát với Cha và tận hưởng giây phút đó, và để Cha vui với sự hiện của con ...”

Khi còn nhỏ, tôi nghe nói Chúa ở với chúng ta năm hoặc mười phút sau khi Rước Lễ. Tôi hỏi Chúa về giây phút này:

“Chúa ơi, thực sự, Chúa ở với chúng con bao lâu sau khi chúng con Rước Lễ?”

Tôi nghĩ Chúa hẳn phì cười vì sự ngờ nghệch của tôi, bởi Chúa trả lời: “Tất cả mọi thời gian mà con muốn có Cha ở với con. Nếu con nói với Cha suốt cả ngày, dâng cho Cha một đôi lời trong suốt cả mọi việc (lặt vặt) hằng ngày của con (con nói với Cha một vài lời trong khi con làm mọi việc hàng ngày), Cha sẵn sàng lắng nghe lời con. Cha hằng ở với con. Chính con bỏ Cha. Con rời khỏi Thánh Lễ, thế là bổn phận ngày lễ buộc đã xong (chấm dứt). Con đã giữ ngày của Chúa (Chúa nhật), và bây giờ việc ấy xong rồi đối với con. Con không nghĩ rằng Cha muốn chia sẻ sự sống trong gia đình với con, ít ra là ngày hôm đó, sao?”

“Trong nhà các con (các gia đình), các con có chỗ cho mọi thứ và phòng cho từng sinh hoạt: phòng ngủ, bếp, phòng ăn, v.v. Các con dành chỗ nào cho Cha? Không phải chỉ là chỗ con treo ảnh (tượng) để bụi bám ngày qua tháng lại, nhưng là chỗ mà ít ra năm phút mỗi ngày gia đình tập họp lại để tạ ân vì mọi ơn lành trong ngày và ơn sự sống, cầu xin cho những nhu cầu hăng ngày, xin ơn lành, ơn bảo vệ, ơn sức khỏe. Mọi thứ đều có chỗ trong nhà các con, ngoại trừ Cha.”

“Người ta hoạch định chương trình hằng ngày, hằng tuần, tam cá nguyệt, nghỉ hè, v.v. Họ biết ngày nào họ nghỉ, ngày nào họ đi xinê hoặc tiệc tùng, hoặc thăm viếng bà nội/ngoại hoặc cháu chắt, con cái, bạn bè, và giải trí. Được mấy gia đình ít ra mỗi tháng một lần nói: ‘Hôm nay là ngày đến phiên chúng ta đến Nhà Chầu viếng Chúa trong Phép Thánh Thể,’ và cả gia đình đến truyện trò với Cha? Được mấy người đến ngồi trước mặt và chuyện trò với Cha, nói cho Cha biết mọi việc từ khi viếng Cha lần trước, nói cho Cha biết những vấn đề, những khó khăn họ gặp phải, xin Cha cho những gì họ cần, đặt Cha vào những sự việc hằng ngày của họ? Được mấy lần?

“Cha biết mọi sự. Cha đọc thấy tất cả những bí mật sâu thẳm nhất trong tâm trí các con. Nhưng Cha vui khi thấy các con nói cho Cha biết về cuộc sống của các con, các con để cho Cha tham gia như là thành viên gia đình, như người bạn chí thiết của các con. Oh, con người bỏ mất biết bao ân sủng bởi không dành cho Cha một chỗ trong cuộc đời của họ!”

Tôi ở lại với Chúa hôm đó và nhiều ngày khác, Chúa tiếp tục dạy bảo chúng ta. Hôm nay tôi muốn chia sẻ với quí bạn sứ mệnh Chúa trao cho tôi. Chúa Giêsu nói:

“Cha muốn cứu độ các thụ tạo của Cha, vì giây phút mở cửa Thiên Đàng đã bị bão hòa bởi quá nhiều đau đớn ...” “Con hãy nhớ rằng không hề có bà mẹ nào đã nuôi con bằng chính thịt của mình. Cha đã đi quá mức cực độ Yêu Thương là thông ban mọi công nghiệp của Cha cho tất cả các con.

“Thánh Lễ là Chính Cha kéo dài sự sống của Cha và hiến tế của Cha trên Thánh Giá giữa các con. Nếu không có công nghiệp của Cha và Bửu Huyết của Cha, các con có gì để đem đến trước mặt Thiên Chúa Cha? Không gì hết, chỉ có khốn nạn và tội lỗi ...

“Các con phải vượt hơn các thiên thần và tổng lãnh thiên thần về thánh đức, bởi các vị ấy không được vui hưởng rước Cha làm lương thực như các con được hưởng. Các thiên thần uống từ dòng suối, nhưng các con được đặc ân rước Cha, các con có toàn thể đại dương để mà uống.”

Chúa đau đớn nói về những người rước Chúa theo thói quen, những người mất lòng kính trọng mỗi khi rước Chúa. Thói quen đó khiến nhiều người trở nên ấm ấm họ chẳng có gì mới để nói với Chúa khi họ rước Chúa. Chúa cũng nói rằng có quá nhiều linh hồn được thánh hiến đã mất lòng sốt sắng yêu mến Chúa, và biến ơn gọi của các vị ấy trở nên một thứ nghề nghiệp chuyên môn mà chẳng có gì hơn để hiến dâng, ngoại trừ bổn phận đòi hỏi, mà lại chẳng có cảm giác gì (mà dửng dưng, hững hờ)...

Rồi Chúa nói với tôi về những kết quả phải đến mỗi lần chúng ta Rước Lễ. Điều xảy ra là có nhiều người rước Chúa hằng ngày nhưng đời sống họ không thay đổi. Họ dành nhiều giờ để cầu nguyện và làm nhiều việc, v.v., nhưng cuộc sống của họ không thay đổi, và một đời người mà không thay đổi thì không thể sinh hoa trái đích thực cho Chúa. Những công nghiệp chúng ta nhận được trong Phép Thánh Thể phải sinh hoa trái hoán cải trong chúng ta và hoa trái bác ái đối với anh chị em chúng ta.

Chúng ta, giáo dân, có vai trò rất quan trọng trong Giáo Hội. Chúng ta không có quyền nín thinh, vì Chúa đã gửi chúng ta, với tư cách những người chịu Phép Rửa, đi ra rao giảng Tin Mừng. Chúng ta không có quyền tiêu hóa tất cả những hiểu biết này mà không chia sẻ với người khác, và để cho anh chị em chết đói trong khi trong tay chúng ta có dư thừa bánh.

Chúng ta không thể đứng nhìn Giáo Hội của chúng ta tiêu dần trong khi chúng ta vẫn thoải mái trong giáo xứ và gia đình, đón nhận và đón nhận quá nhiều ơn Chúa: Lời Chúa, những lời giảng huấn từ các linh mục, các cuộc hành hương, Lòng Thương Xót Chúa trong Nhiệm Tích Giao Hòa (Xá Giải), sự kết hiệp lạ lùng với lương thực Thánh Thể, những lời thuyết giảng.

Nói cách khác, chúng ta liên tiếp nhận được quá nhiều mà chúng ta lại không có cam đảm rời khỏi vùng tiện nghi thoải mái để đến nhà giam, viện trừng huấn, đến với những người nghèo khó nhất. Đến và khuyên họ đừng bỏ cuộc, rằng họ sinh ra là tín hữu Công Giáo và Giáo Hội muốn họ ở đó, chịu đau khổ, vì đau khổ sẽ cứu độ họ, vì hy sinh của họ sẽ giành cho họ sự sống vĩnh cửu.

Chúng ta không thể đến với những người nguy tử trong bệnh viện, nhưng bằng cầu nguyện Chuỗi Lòng Thương Xót Chúa, giúp họ bằng lời cầu nguyện của chúng ta trong lúc họ chiến đấu giữa thiện và ác và giải thoát họ khỏi nanh vuốt và cám dỗ của ma quỉ. Mỗi người đang hấp hối đều có sự sợ hãi, chúng ta chỉ cầm tay họ, nói với họ về tình yêu Thiên Chúa và những sự lạ lùng đang chờ đợi họ trên Thiên Đàng bên Chúa Giêsu và Mẹ Maria, bên cạnh những người thân yêu đã ra đi trước, đem lại cho họ sự an ủi.

Giờ phút chúng ta đang sống không cho phép chúng ta hững hờ. Tất cả chúng ta phải là bàn tay nối dài của các linh mục và đến bất cứ nơi nào các ngài không thể đến. Tuy nhiên để làm việc này, chúng ta cần can đảm. Chúng ta cần phải rước Chúa Giêsu, sống với Chúa Giêsu, nuôi dưỡng chúng ta bằng chính Chúa Giêus.

Chúng ta sợ không dám dấn thân thêm chút nữa, và khi Chúa nói, “Trước hết các con hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa, và mọi thứ khác sẽ được ban cho các con.” Chúa nói điều đó với tất cả mọi người, anh chị em. Lời Chúa nói trên có nghĩa là bằng mọi phương cách có thể phải tìm kiếm Nước Thiên Chúa, và rộng mở đôi bàn tay để đón nhận MỌI SỰ được ban cho! Bởi Chúa là Chúa Tể, Ngài trả lại cho chẳng những đầy đủ mà còn dư thừa nhất, bởi chỉ một mình Ngài là Đấng chăm sóc mọi nhu cầu nhỏ nhặt nhất của anh chị.

Thưa quí anh chị, xin cám ơn quí anh chị đã cho phép chúng tôi thi hành sứ mệnh Chúa ký thác cho chúng tôi, gửi những trang này tới quí anh chị. Lần sau khi anh chị tham dự Thánh Lễ, xin sống lời Chúa và Mẹ Maria trong thông điệp này. Chúng tôi biết Chúa sẽ hoàn tất lời Ngài hứa với anh chị rằng “Thánh Lễ các con tham dự sẽ không khi nào lại nhạt nhẽo như trước nữa.” Khi anh chị rước Chúa, xin anh chị hãy yêu mến Ngài.

Anh chị hãy sống cảm giác ngọt ngào dựa đầu vào thương tích nơi cạnh sườn Ngài, đã bị đâm thủng vì anh chị, để lại cho anh chị Giáo Hội và Thánh Mẫu của Chúa, mở cho anh chị cửa Nhà Thiên Chúa Cha của Ngài. Anh chị hãy cảm nghiệm điều này ngõ hầu có thể cảm thấy được Tình Yêu Thương Xót của Ngài qua lời chứng này, và cố gắng hòa hợp với tình yêu như trẻ thơ (của anh chị).

Xin Thiên Chúa chúc lành cho anh chị trong Mùa Phục Sinh này.

Em gái của anh chị trong Thiên Chúa hằng sống.

Catalina Rives

Lay Missionary of the Eucharistic Heart of Jesus.

NN LÂN chuyển ngữ từ “THE HOLY MASS, Explained to Catalina by Jesus

Thứ Năm, 9 tháng 9, 2010

Xương Thánh Don Bosco hành hương tới Hoa Kỳ

trạng: Vui vẻ

Xương Thánh Don Bosco hành hương tới Hoa Kỳ

Đăng ngày: 02:22 10-09-2010


Xương Thánh Don Bosco (còn gọi là Thánh Gioan Bosco) hành hương tới Hoa Kỳ

Xương Thánh Don Bosco hành hương tới Hoa Kỳ


BY: L.M. HOÀNG XUÂN VIỆN, SDB.

Thánh Don Bosco sinh tại làng Becchi, bắc nước Ý vào năm 1815 và qua đời năm 1888, đã hy sinh cả cuộc đời cho việc giáo dục giới trẻ nghèo, thất học, các em hè phố, mồ côi v.v. trở thành những Kitô hữu đạo đức, những công dân, những tay thợ lương thiện cho xã hội. Don Bosco đặc biệt có lòng tôn sùng Chúa Giêsu trong Phép Thánh Thể và tôn kính Mẹ Maria dưới tước hiệu Đức Mẹ Phù Hộ Các Giáo Hữu. Chính vì thế, ngay khi còn tại thế, ngài đã làm nhiều phép lạ: Bánh Thánh hóa ra nhiều để có thể cho một số đông được rước lễ; Hồng Y, Giám Mục và nhiều giáo dân được khỏi bệnh cách lạ thường; bé gái mù được trông thấy v.v. Nhân dịp kỷ niệm “200 Năm Sinh Nhật Thánh Don Bosco”, Hài Cốt của ngài được hành hương đi khắp năm châu và sẽ kết thúc vào năm 2015.

Khác với những cuộc hành hương thường được tổ chức, những đoàn thể cá nhân đi tới một trung tâm hay một đền để tôn kính vị thánh. Trái lại Xương Thánh Don Bosco được hành hương tới dân chúng. Hài Cốt Xương Thánh Don Bosco được gìn giữ trong một hòm kiếng, còn được gọi là Thánh Quan, trong đó chứa đựng “tượng thi thể” Don Bosco trong tư thế an nghỉ, đắp bằng fiberglass theo đúng hình dáng thi thể đích thực của Thánh Don Bosco còn ướp và lưu giữ tại Đền Thờ Đức Mẹ Phù Hộ Các Giáo Hữu ở Tôrinô. Thế nhưng cánh tay mặt được lồng vào “tượng thi thể” này, thì thực sự là xương cánh tay mặt của Thánh Don Bosco, cánh tay mà Don Bosco đã làm nhiều phép lạ khi còn sống cũng như phép lành ngài đã từng ban cho dân chúng.

Cuộc hành hương Thánh Quan Don Bosco sẽ được cung nghinh tại 130 quốc gia, bắt đầu khởi hành từ Valdocco, Tôrinô ở bắc Ý ngày 31 tháng 1, 2009. Sau khi hành trình qua nhiều quốc gia, Thánh Quan sẽ vượt biên giới Mêxicô tới San Franciscô, California 12 giờ đêm ngày 11.9.2010 và sẽ được cung nghinh tại những địa danh của Dòng Salêdiêng ở tiểu bang California: Richmond, Berkeley, Watsonville, Los Angeles, Rosemead và Bellflower cho tới ngày 18.9.

Thánh Quan Don Bosco tiếp tục hành trình từ California tới thành phố Marrero và Harvey, tiểu bang Louisiana ngày 19.9.2010. Sau đó sẽ đưa đến một số thành phố ở các tiểu bang Florida: St Petersburg, Bell Glade, Miami; Washington DC; New York; Chicago; rồi vượt qua biên giới Canada tới Tôrôntô, Montreal và Surrey.

Nếu quý vị muốn cung nghinh Thánh Quan Don Bosco ở những tiểu bang này, xin vào www.donboscoamongus.org. Quý vị ở California xin vào www.donbosco2010.org rồi nhấn “download.doc” ở phần “updated schedule”, quý vị sẽ thấy tên các thành phố sẽ cung nghinh Thánh Quan và những chi tiết cần biết.

Cuộc hành hương Xương Thánh Don Bosco là một cơ hội cho chúng ta có dịp tìm hiểu, học hỏi cuộc đời và sứ mạng của ngài. Nhờ đó tín hữu sẽ khám phá ra những điều cần thiết để phát huy lòng mến và Đức Tin của mình đối với Thiên Chúa, đặc biệt là tình yêu của cha Thánh Bosco đối với giới trẻ nghèo và kém may mắn.

Cuộc hành hương Thánh Quan Don Bosco cũng là dịp mời gọi các tu sỹ và đại gia đình Salêdiêng Don Bosco hãy noi gương Thày Chí Thánh Giêsu sống đời thánh thiện, sống chứng tá phúc âm như cha Thánh Bosco. Chính vì thế ngày 8 tháng Năm, năm 2009, Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI đã ban hành một Sắc Chỉ, thuận ban ơn toàn xá cho những ai tham dự cuộc hành hương này để chiêm ngắm và cầu nguyện trước Thánh Quan Don Bosco.

Tôn kính Di Tích Thánh đã có từ ngàn xưa. Kinh Thánh Cựu Ước có ghi lại truyện Tiên Tri Êlisa: “Khi ông Êlisa chết, người ta đã chôn cất ông. Hằng năm có những toán quân du kích của Moab xâm nhập vào xứ. Xẩy ra là có những người đi chôn cất một người kia, khi thấy một trong những toán quân du kích ấy, họ đã vất xác người chết trên mộ của Êlisa rồi bỏ đi. Người chết vừa đụng phải hài cốt Êlisa thì đã hồi sinh và đứng dậy được.” (2Kings 13:20-21).

Một vài đoạn trong Tân Ước cũng nhấn mạnh đến việc tôn kính thi thể của một vị thánh. Chẳng hạn trường hợp khi Thánh Gioan Tẩy Giả bị trảm quyết, các môn đệ của ông đến cất tử thi và chôn cất vào một nơi an toàn để tôn kính. Cũng vậy, vào thế kỷ thứ II, khi Giám Mục Polycarp bị thiêu sống vì những tư tưởng đạo giáo của ngài, các đồ đệ đã tới thu nhặt những mảnh xương, đặt trong một ngôi mộ để hằng ngày dâng thánh lễ tại đó. Trong thời kỳ Kitô Giáo bị bách hại tại Rôma, thi thể các vị tử đạo được chôn cất trong các hang toại đạo để hằng ngày giáo hữu tới dâng lễ cầu nguyện. Như vậy các Di Tích Thánh nhắc nhở chúng ta đời sống thánh thiện của một thánh nhân và những sự việc Thiên Chúa đã được thực hiện nơi vị thánh đó. Những Di Tích Thánh còn khuyến khích chúng ta cầu xin Thiên Chúa và vị thánh đó giúp chúng ta sống và giữ vững Đức Tin trong cuộc sống hằng ngày.

L.M. Hoàng Xuân Viện, SDB.

Thứ Năm, 2 tháng 9, 2010

Hạnh phúc là gì? Tự do là gì?

Hạnh phúc là gì? Tự do là gì?

Đăng ngày: 02:33 03-09-2010
Thư mục: Tổng hợp

Tấn phong Phó tế tại DCCT Sài Gòn: Bài chia sẻ của Đức Cha Micae Hoàng Đức Oanh

28/08/10 7:39 PM
Tấn phong Phó tế tại DCCT Sài Gòn: Bài chia sẻ của Đức Cha Micae  Hoàng Đức Oanh

Ngày 28/8/2010, Thánh lễ phong chức Phó tế cho 6 tân phó tế tại Dòng Chúa cứu thế Sài Gòn, 38 Kỳ Đồng do Đức Cha Micae tấn phong.

Cũng gần đây, khi phong chức linh mục tại đây, có hai vị không được nhà nước đồng ý, vì vậy có Đức cha đã ngại ngần không dám nhận phong chức dù đã nhận lời. Đức cha Micae đã phong chức cho các linh mục này. Sau đó, một số cuộc gặp gỡ của cán bộ với ngài và ngài đã có ý kiến.

Mời quý vị đọc và nghe bài chia sẻ của ĐC Micae trong lễ Tấn phong phó tế ngày 28/8/2010:

Cách đây hai tháng tôi phong chức cho 9 anh em linh mục ở đây, trong đó có hai anh em không được sự chấp thuận của ‘xã hội’. Sau đó chúng tôi có dịp gặp gỡ những vị liên hệ, hôm nay tôi cũng chia sẻ với cộng đoàn một chút không ngoài mục đích để mỗi người chúng ta ý thức rằng chúng ta có ơn gọi, có sứ mạng loan báo Tin Mừng. Khi tôi trình bày ở đây tôi trình bày với tư cách là một người công dân hết lòng với quê hương đất nước này và trong mỗi trường hợp tôi làm thì tôi đặt quyền lợi của quê hương đất nước trên tất cả. Nhưng mà tôi cũng xác tín rằng quyền lợi của quê hương đất nước cũng là quyền lợi của Giáo hội, cũng là quyền lợi của mỗi người chúng ta.

Vì thế trước và sau khi truyền chức tôi có dịp gặp gỡ và trình bày với các vị liên hệ rằng bí tích là của Hội Thánh và truyền chức Thánh cho các tiến chức bên Giáo hội Công giáo làm rất thận trọng. Sau nhiều ngày đào tạo, tìm hiểu, điều tra, tham khảo ý kiến cũng như lời cầu nguyện của không riêng một người mà của cả Hội Thánh. Vì thế khi tôi nói chuyện với cá vị liên hệ tôi cũng nói đây là điều mà cần phải tôn trọng lẫn nhau. Trong các tổ chức, có những phạm vi, lãnh vực mà chúng ta phải tôn trọng không có có giơ tay dài quá đụng đến nhau. Chúng ta cần phải nói để cho mọi người hiểu và giúp cho nhau mỗi ngày hiểu nhau hơn. Nhất là trong hoàn cảnh đặc biệt rất tế nhị, nhảy cảm của Việt Nam chúng ta. Tôi nghĩ rằng mỗi chúng ta cần phải nói lên để giúp nhau ngày càng hiểu nhau và biết tôn trọng lẫn nhau có như thế thì mới có thể gọi là yêu nước, yêu đồng bào, xây dựng cách thiết thực.

Cụ thể mỗi khi gặp khó khăn tôi nhớ lại câu chuyện cổ tích mà tôi có nhiều dịp nói lên với quý vị ở trung ương cũng như địa phương trên văn bản cũng như là qua cuộc nói chuyện và qua giảng dạy. Hôm nay tôi xin chia sẻ với cộng đoàn, tôi nghĩ rằng đây là một cách để chúng ta cùng nhau suy nghĩ để làm sao để cho mọi người khi tiếp cận với chúng ta ngày càng sát gần nhau hơn để cùng xây dựng dất nước Việt Nam thân yêu chúng ta. Tôi nhớ câu chuyện cổ tích thế này: Một hôm môn đệ hỏi thầy: thưa thầy, hạnh phúc là gì? Tự do là gì? Ông thầy không trả lời. Mấy ngày sau nhà hiền sĩ gọi người đệ tử đi chơi, đến nhại mồ hôi rồi nhảy xuống khúc sông tắm. Khi đang tắm vui vẻ mát mẻ, nói chuyện trời đất mông lung. Thì ông thầy bất thình lình túm tóc của người học trò dí xuống, nó ngộp thở nó ngoi lên. Dí xuống lần thứ hai, nó ngộp thở nó ngoi lên. Ông thầy dí lần thứ ba nó gần chết, nó đạp ổng một cái. Ông thầy buông nó ra, nó ngoi lên, ông thầy hỏi: Con đã hiểu hạnh phúc là gì chưa? Tự do là gì chưa?

Và tôi nói, người có niềm tin tôn giáo cũng như anh đệ tử kia vậy. Người có niềm tin tôn giáo cũng tha thiết được sống với niềm tin của mình. Hệ ai mà ép buộc thì chịu không nổi. Ép lần thứ nhất ráng chịu. Ép lần thứ hai cũng ráng mà chịu. Ép lần thứ ba thì chúng tôi cũng phải đạp (tràng pháo tay dài). Mà khi đạp như thế thì xin đừng ai hiểu là chúng tôi phản động hay là âm mưu lật đổ chính quyền hay diễn tiến này nọ […] Không có đâu, chỉ có muốn thở (…) thôi (tràng pháo tay dài)…

Nhiều khi chúng ta không gặp gỡ nhau hay là nói xa nói gần dễ bị hiểu lầm nhau. Và khi gặp gỡ thì cứ nói thật, nói thẳng với nhau đi, nói một cách chân tình và bác ái. […] đây là một cách mình xây dựng quê hương đất nước một cách hữu hiệu, cụ thể nhất. Hôm nay tôi tới Hội dòng, tôi tới với tư cách là một người yêu đồng bào, yêu nước, yêu quê hương. Và tôi cũng cố gắng làm tất cả những gì để giúp cho mỗi người chúng ta hiểu nhau, gần gũi nhau để cùng xây dựng quê hương đất nước này. Chính vì thế, một lần nữa tôi xin cám ơn cha Giám Tỉnh, cám ơn anh chị em. Tôi tỏ bày một chút tâm với anh chị em hy vọng rằng với ơn Chúa Thánh Thần giúp đỡ, mỗi người chúng ta có thể chu toàn sứ mạng của mình một cách tốt đẹp nhất đó cũng là một cách phục vụ quê hương tốt đẹp nhất. Cám ơn anh chị em.

Video: Bài chia sẻ của Đức Cha Micae Hoàng Đức Oanh cuối Thánh lễ phong chức Phó tế ngày 28/8/2010 tại Dòng Chúa cứu thế – Sài Gòn:

Một số hình ảnh Thánh lễ Tấn phong phó tế tại DCCT Sài Gòn:

Thứ Ba, 31 tháng 8, 2010

GIEO GIÓ, GẶT BÃO

GIEO GIÓ, GẶT BÃO

Đăng ngày: 23:48 31-08-2010


GIEO GIÓ, GẶT BÃO

NguyễnHyVọng (sưu tầm)

1- John Lennon, ca sĩ của ban nhạc The Beatles, Anhquôc. Trong luc đuọc tạp chí American Magazine phỏng vấn, John Lennon nói: “Thiên Chúa giáo sẽ không còn, sẽ biến mât. Tôi không có gì phải tranh cãi về điều đó. Tôi chăc chắn. Ông Giêsu thì đuọc, nhưng những kẻ theo ông thì quá ngay ngô; ngày nay chúng tôi nổi tiếng hơn ông Giêsu” (1966)

Sau khi John Lennon tuyên bố lời trên đây, hắn bị bắn sáu lần.

2- Tancredo Neves, nguòi Batây (Brazil). Trong luc vận động tranh cử tổng thống, hắn tuyên bố: “nếu tôi có đuọc 500,000 nguòi trong đảng bầu cho, thì ngay cả Thuọngđế cũng không thể đẩy tôi ra khỏi chưc vụ tổng thống”

Tancredo Neves được số phiếu hắn muốn, nhưng một ngày truoc ngày nhận chức tổng thống, hắn chêt.

3- Cazuza, viêt nhạc, ca sĩ, nhà thơ. Trong một buổi trình diễn ở Canecio (Rio de Janeiro). Trong luc hut thuôc lá, hắn thổi khói thuôc vào không khí và nói: “Thuọngđế, phần đó cho ngươi”

Hắn bị bịnh liệt kháng (Aids), chêt ở tuổi 32, trong tình trạng cực kỳ đau đớn.

4- Một nhà báo hỏi nguòi thiêt lập chiêc tàu Titanic, về sự an toàn của chiêc tàu, thì kẻ thiêt lập chiêc tàu, nói: “Ngay cả Thuọngđế cũng không thể đánh chìm đuọc nó”

Kết quả ra sao, mọi nguòi đã biêt.

5- Marilyn Monroe, diễn viên điện ảnh. Trong một xuât trình diễn, đuọc Billy Graham đến thăm. Bill Graham nói, Chúa Thánh Thần sai ông đến để nói với cô. Nge xong, Marilyn Monroe, nói: “Tôi không cần Giêsu của ông”

Một tuần sau, nguòi ta thấy xac cô trong một chung cư.

6- Bon Scott, ca sĩ của ban nhạc AC/DC. Một bản nhạc hắn ca vào năm 1979, có câu: “Đừng ngăn cản tôi. Tôi đang đi xuống tận cùng; xuống con đuòng cao tôc đến hỏa ngục”

19/thánghai/1980, Bon Scott chêt vì ngẹt thở, do cơn ói mửa của hắn.

7- Năm 2005, thành phố Campinas. Batây (Brazil), có một nhóm bạn lái xe đến đón một cô bạn của họ… Nguòi mẹ cùng đi với cô con gái đến chiêc xe. Nguòi mẹ lo lắng khi thấy bạn của con gái bà say rượu. Bà nắm tay đứa con gái, lúc đó đã ngồi vào xe: “Con gái của mẹ. Con hãy xin Chúa cùng đi với con và xin Ngài che chở con”

Đứa con gái trả lời: “Ông-Ta có đi thì vào cốp xe, trong này không còn chổ”

It giờ sau, tin tưc cho biêt chiêc xe bị tai nạn, không nguòi nào sống sót. Chiêc xe bị hư hại đến độ, không ai có thể nhận biêt đó là xe loại gì, nhưng có một điều làm cho những nguòi cảnh sat hêt sức ngạc nhiên, là côp-xe không bị hư hỏng; theo họ, điều đó không thể xảy ra trong một tai nạn khủng khiếp như thế. Trong cốp-xe có hộp trứng, nhưng không có một quả trứng nào bị vỡ.

8- Christine Hewitt (nguòi Jamaica), là nhà báo và hoạt náo viên. Cô nói: “Thánh Kinh (Lời của Chúa) là quyển sach tồi tệ nhât đã đuọc viêt”

Thángsáu/2006, cô bị cháy rụi trong xe của cô.

9- Năm 1954, sau khi chiếm Miền Bắc, vài công an cộng sản vào nhà dòng kín Bùi Chu lục soát. Khi đến Nhà Nguyện, lúc các nữ tu chầu Mình Thánh, công an cộng sản lớn tiếng la lối: “Chúa của các ngươi ở đâu?”. Nữ tu chỉ Nhà Tạm trên bàn thờ, công an lấy súng mang trên người nhắm Nhà Tạm, bắn, làm Chén Thánh và Mình Thánh Chúa đổ ra vương vãi. Bắn xong, hắn vẫn đứng yên, chỉa súng vào Nhà Tạm như muốn bắn tiếp. Các nữ tu vô cùng đau lòng vì Mình Thánh Chúa bị xúc phạm, nên quỳ xuống, van xin anh đừng bắn nữa; nhưng khi động đến anh, mới biết linh hồn anh lià xac từ luc nào rồi.

10- Năm 1963, sau khi Tổng Thống Ngô Ðình Diệm bị một số tướng tá phản bội lật đổ, một số bà con bên lương tràn vào tòa tỉnh trưởng Thừa Thiên, Huế, đập phá “tàn tích gia đình trị”. Khi thấy bức tượng thánh Gioan Tẩy Giả, quan thầy của T.T. Diệm, một thanh niên trèo lên vác búa đập vỡ mặt mũi bức tượng, nhưng bị trật chân ngả xuống chết ngay lập tức.

11- Voltaire chống lại Thiên Chúa và đánh phá Hội Thánh Công Giáo. Không một lời gian dối và vu oan nào mà ông tởm gớm. Ông chiêu tập một nhóm có tên là “Beelzebub” (tên khac của quỷ Satan). Năm 1753 ông đã lên án Thiên Chúa: "20 năm nữa Thiên Chúa về hưu, vì không còn ai phục vụ Ngài." 20 năm sau, năm 1773, Voltaire tăt thở trong cái chêt thê thảm. Ông thấy những hình ảnh làm ông run sợ, ông hét lên: "Một bàn tay đang kéo tôi đến với Thiên Chúa...Qủy băt tôi...Tôi trông thấy hỏa ngục." Ông tru tréo như thú vật hung dữ. Ông lấy móng tay cấu xé thịt mình ra từng miếng. Một bà gìa thuòng giup người hâp hối, sau khi chứng kiến cái chêt của Voltaire, nói: "Khi ấy tôi ở gần giường của Voltaire đang hâp hối, tôi không còn muốn thấy một người vô đạo chêt nữa.”

Một người khac cũng chứng kiến cái chêt của Voltaire, nói: "Nếu qủy có thể chêt được, cũng không chêt dữ như Voltaire."

*

THIÊN CHÚA là Đấng Toàn Năng đã tạo dựng mọi loài, mọi vật, hữu hình và vô hình từ hư vô. THIÊN CHÚA vô cùng tôt lành, nhưng cũng vô cùng công minh.

Nhân loại đã phạm tội và đáng bị phạt hoả ngục đờiđời. Tội lỗi đờiđời của nhân loại không ai có thể gánh vac; nhưng vì yêu thuong, THIÊN CHÚA đã cho Con Một của Ngài là CHÚA CỨU THẾ GIÊSU xuống trần để cúu chuộc nhân loại.

Ai tin vào CHÚA CỨU THẾ GIÊSU sẽ đuọc cúu; ai không tin sẽ bị án phạt. Những kẻ chống lại THIÊN CHÚA, như: đảng Cộng sản, Giao điểm, kẻ thờ Satan, danh vọng, chưc quyền, tiền của,… đừng tưởng rằng THIÊN CHÚA chưa phạt mà nghĩ rằng không có THIÊN CHÚA. THIÊN CHÚA là Đấng hằng có đờiđời.

Hãy trở về với THIÊN CHÚA truoc khi quá muộn, vì tât cả chúng ta đều không biêt, là hôm nay có thể là ngày cuối cùng của bạn, hoặc của tôi. THIÊN CHÚA định đoạt số ngày, giờ của chúng ta ở cõi tạm này.

**

Để kêt thuc bài này, tôi xin trich từ tac phẩm TRUYỆN LẠ THÁNH THỂ của tiến sĩ Trương Vân Thục, đưọc phổ biến trên Net, câu chuyện thứ 17, tập I.

17. TÔI CẦN CHI PHÉP LÀNH

Truyện dưới đây, do bà Christina Haeckel ghi lại, xảy ra ở Nước Áo, vào giữa thế kỷ 19. Bà Christina kể:

Quãng thập niên 60, xưởng rèn của ba tôi mướn một tay phó rèn. Anh ta khỏe mạnh, tầm vóc to lớn, vạm vỡ, cân đối, lanh lợi, chăm chỉ. Thật đáng được gọi là con người khuôn mẫu. Sau này, mỗi khi có dịp kể truyện về anh cho chúng tôi, má tôi thường nói: "suốt đời tao, chưa bao giờ gặp một con người cân đối, khỏe mạnh,

sức lực lanh lợi, chăm chỉ như vậy." Chỉ có một điều đáng tiếc, anh có đạo, mà không màng chi đến Chúa, đến Bà, không biết nhà thờ nhà thánh là gì cả.

Một hôm, buổi chiều, mùa thu, có tiếng chuông báo từ nhà thờ thánh Vitus - gần ngay nhà tôi - vang ra, báo tin cha sở kiệu Mình Chúa cho bệnh nhân. Ở vùng tôi ở, có thói quen tốt lành, mỗi khi nghe chuông báo như vậy, thì tất cả những ai có thể, nhất là những người ở gần nhà thờ, đều chạy đến nhà thờ, lãnh phép lành Mình Chúa, rồi cùng nhau tháp tùng cha sở ra đến hết sân nhà thờ. Cha sở quay lại, ban phép lành Mình Chúa một lần nữa. Sau đó, ngài tiếp tục tới nhà bệnh nhân. Còn các người khác, mỗi người về lại nhà mình.

Má tôi, con thì đông, việc thì nhiều, bao giờ bà cũng bận rộn, nhưng bà có lòng đạo sâu thẳm. Mỗi khi nghe tiếng chuông báo, là bà buông dẹp mọi việc, chạy đến nhà thờ, lãnh phép lành Mình Chúa, rồi tháp tùng cha sở đến cuối sân nhà thờ, như đã nói trên đây.

Hôm đó, vừa ra khỏi nhà thờ, má tôi thấy Sven Miller - tên anh phó rèn lực sĩ - đứng phè phỡn ở sân nhà thờ. Cha sở kiệu Mình Thánh Chúa đi qua mà anh ngó nhìn rửng rưng, không một cử chỉ tôn kính.

Má tôi tháp tùng cha sở đến cuối sân nhà thờ, lãnh phép lành Mình Chúa lần thứ hai, má tôi trở lại, hỏi Sven Miller vẫn còn phây phây đứng đó: "Anh Sven, sao anh không vào nhà thờ lãnh phép lành Thánh-thể? hay ít ra, lúc cha sở kiệu Mình Chúa qua đây, anh cũng cung kính bái chào Chúa hoặc nhập bọn với chúng tôi tháp tùng ngài, để Chúa chúc lành cho chứ?" Sven đáp lại ngon lành:

"Thưa bà chủ, thân thể này có cần chi phép lành Thánh-thể, hoặc Chúa chúc lành!"

Thấy anh ăn nói chướng tai, vô lễ, không một chút tinh thần đạo giáo, má tôi nói ít lời phân trần, phải trái, rồi về lại nhà.

Trưa hôm sau, chúng tôi và má đang ở nhà trên, bỗng nghe một tiếng thất thanh từ xưởng rèn vang lên. Má tôi vội vàng chạy xuống: Sven hai mắt trợn trừng, đang giẫy giụa, nằm đầm đìa trong vũng máu, trên nền nhà rèn. Ba tôi cũng đứng gần đó, ông kể: ông và ảnh cặm cụi làm việc như thường, bỗng thấy anh la lên một tiếng lớn, rồi ngã lăn xuống đất, giẫy giụa, chưa kịp tìm hiểu đầu đuôi ra sao, thì chỉ vài phút sau, anh đã biến thành người thiên cổ.

Má tôi ngao ngán nói: "Thật lạ lùng, đáng tiếc! Một con người lực lưỡng, khỏe mạnh, đầy sức sống như vậy, mà bỗng nhiên ngã lăn ra chết! Nếu hôm qua ảnh xin Chúa chúc lành, đâu xảy ra nông nỗi như vậy!"./.

Chủ Nhật, 25 tháng 7, 2010

Trốn thuế ???

Trốn thuế ???

Đăng ngày: 06:27 26-07-2010


Subject: An Ninh, FBI & IRS bắt đầu điều tra vụ trốn thuế của đám VC


Một nhân vật thân cận tại Hoa thịnh Đốn hôm nay tiết lộ rằng, các tin từ Việt Nam tung ra nói rằng Ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng đi về Việt Nam trong chuyến bay ngày 21-7-2010 là hoàn toàn không đúng và có ý tạo hỏa mù. Theo tin nầy thì vì tình hình hiện nay Bà Ngoại Trưởng Hillary Clinton đi Hà Nội và đưa ra các lời chỉ trích mạnh mẽ về vấn đề nhân quyền khi bà đọc diễn văn hôm Thứ Năm tại Hà Nội nhằm đánh dấu 15 năm hợp tác kinh tế Mỹ-Việt. Bà phê bình mạnh mẽ các vụ bắt bớ cầm tù các nhà tranh đấu dân quyền, kiểm soát Internet và đàn áp các tôn giáo (Xem tường thuật của Báo New York Times tại Link: http://www.nytimes. com/2010/ 07/23/world/ asia/23diplo. html ). Phó Thủ Tướng Việt Nam Phạm Gia Khiêm chống chế rằng các quyền con người là đặc trưng căn bản trong văn hóa và lịch sử của Việt Nam và rằng TT Barack Obama từng cho rằng các quốc gia được phép lựa chọn lộ trình và các quyền căn bản con người mà không phải do bên ngoài áp đặt. Trong buổi tiệc trưa tại Hà Nội, bà Ngoại Trưởng Hillary Clinton trở lại vấn đề nhân quyền tồi tệ tại Việt Nam và bà đòi hỏi CSVN phải mở rộng quyền tự do cá nhân.


Người tiết lộ tin nói rằng, việc bà Ngoại Trưởng Hoa Kỳ đặt vấn đề về nhân quyền với CSVN là chính sách của chính phủ Hoa Kỳ do TT Barack Oabama chủ trương; và cũng là gởi một tín hiệu của cộng đồng người Mỹ gốc Việt tỵ nạn Cộng Sản tại Hoa Kỳ chống lại việc đàn áp tôn giáo và nhân quyền trong nước; đồng thời chống lại việc CSVN gởi cán bộ CSVN qua Hoa Kỳ tạo xáo trộn cho Cộng Đồng người Mỹ gốc Việt.


Tin nầy nói rằng, vụ Ca Sĩ mang chức danh và trách nhiệm cán bộ đảng của Đàm Vĩnh Hưng đang gây cơn sốt chính trị tại Hoa Kỳ trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt. Thế nên để bảo đảm an toàn cho chuyến đi của Ngoại Trưởng Hoa Kỳ đến Hà Nội, ngành Thuế Vụ, An Ninh và FBI của Hoa Kỳ đã được lệnh can dự vào trường hợp của Ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng. Tin nầy nói rằng, trong khi Việt nam tung tin rằng Đàm Vĩnh Hưng trước khi lên máy bay về Việt nam đã tuyên bố gần như thách thức Cộng Đồng người Mỹ gốc Việt, thì thực sự Đàm Vĩnh Hưng hiện đang ở tại nam California và đả chuyển khách sạn đến một nơi khác, có phần chắc là tại vùng Newport Beach.


Theo tiết lộ thì FBI đã yêu cầu Đàm Vĩnh Hưng phải khai báo nơi tạm trú để được bảo vệ nhưng ban đầu thì Đàm Vĩnh Hưng cho biết là đã đến một nơi mà chỉ có 2 người thân nhất trong gia đình được biết. Tuy nhên người tiết lộ nói rằng hiện Đàm Vĩnh Hưng rất muốn rời Hoa Kỳ, nhưng chỉ thị từ Tổng lãnh Sự CSVN và Hà Nội bắt buộc Đàm Vĩnh Hưng phải ở lại để trình diễn tại nam California để xem xét sức đấu tranh của khối Cộng Đồng người Mỹ gốc Việt làm được những gì.


Tuy nhiên, theo tiết lộ thì hiện nay ông Lý Tống đang trong giai đoạn xem xét của Tòa Án về vấn đề Hình Sự, nhưng phía Việt Nam đang toan tính sẽ thuê một số tập đoàn Luật Sư lớn của Hoa Kỳ để đưa vụ Lý Tống ra tòa Dân Sự nữa để đòi bồi thường thiệt hại nhằm làm cho các tổ chức Cộng Đồng người Mỹ gốc Việt từ rày về sau sẽ phải dè chừng.


Theo các sắp xếp nầy nên người cho tin nói rằng vấn đề Ca Sĩ Đàm Vĩnh Hưng có thể đi vào một giai đoạn rắc rối hơn. Theo lời tuyên bố của Ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng là anh đã qua Hoa Kỳ trình diễn nhiều lần trong nhiều năm qua, nhưng trong hồ sơ về thuế vụ của Hoa Kỳ không có Record nào để giúp cho các quyết định của điều tra và Tòa Án. Thế nên tin nói rằng, hiện Cơ quan IRS, FBI đang bắt tay vào một cuộc điều tra sâu rộng và đòi hỏi Ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng sẽ phải khai báo các hợp đồng đã đến Hoa Kỳ trình diễn trong thời gian qua, các hóa đơn nhận tiền, chi phí và bản kê khai lợi tức, các biên lai Thuế Vụ đã trả cho những đợt trình diễn trước đây trong suốt nhiều năm qua. Liên quan đến vấn đề nầy, các Bầu Show ca nhạc đã đưa các ca sĩ Việt nam đến trình diễn, cũng sẽ lần lượt kê khai các lần tổ chức và số thu nhập, biên lai đã đóng thuế liên quan đến các đợt đó. Các cơ quan thanh tra liên ngành của Hoa Kỳ sẽ nhập cuộc vì thấy rằng các bầu Show thường khai báo rằng bị thua lỗ nên không đóng thuế một cách thật thà, trong khi thua lỗ thì làm sao mà đưa hết đợt nầy qua đợt khác những Ca Sĩ từ VN qua trình diễn tại Hoa Kỳ. Nhân vật cho tin nói rằng, nếu như các Bầu Show khai lỗ mà vẫn tiếp tục thì họ buộc phải khai báo tình trạng nhận tài trợ từ bên ngoài hay sẽ bị truy thu số thuế mà họ gian lận trong nhiều năm qua. Tòa án cũng sẽ đề cập đến các vấn đề nầy theo các hồ sơ điều tra Liên ngành của Hoa Kỳ.


Nên chăng các tổ chức cộng đồng người Việt tỵ nạn tại Hoa Kỳ tập trung hỗ trợ chính quyền Hoa Kỳ trong việc cung cấp các tin cần thiết cho FBI, IRS và Tòa Án về hoạt động của các Bầu Show trốn thuế và đưa các ca sĩ VC qua gây xáo trộn cộng đồng người Mỹ gốc Việt. Vụ Lý Tống chỉ là giọt nước tràn ly mà thôi.

---
Article sent via Cánh Thép
http://www.canhthep.com

Thứ Sáu, 23 tháng 7, 2010

PHẠM DUY : "Giấc mơ hồi hương" sụp đổ.


Cô Gái Đồ Long : Phạm Duy Giấc Mơ Hồi Hương Sụp Đổ

Thêm vào danh sách yêu thíchPhản hồi thông tinBản inĐăng tải ngày: 20/07/2010
Cô Gái Đồ Long : Phạm Duy Giấc Mơ Hồi Hương Sụp Đổ

Những ngày đầu tuần không yên ả, khi sáng ra hàng chục cuộc gọi tới hỏi về cái lệnh miệng của Ban tư tưởng Văn hóa yêu cầu không cho quảng bá liveshow Mơ giấc mộng dài của Phạm Duy – diễn ra vào hai ngày 17&18 tại nhà hát Hòa Bình cuối tuần này. Mặc dù có tổ chức họp báo nghiêm túc, nhưng coi như Phương Nam Phim đành ngậm đắng nuốt cay khi biết nhiều bài viết đã lên khuôn nhưng bị lột ra.


PHẠM DUY : "Giấc mơ hồi hương" sụp đổ.

Cô Gái Đồ Long

Trong phạm vi nào đó, âm nhạc và chính trị là hai phạm trù đối kháng với nhiều cá nhân coi âm nhạc đơn giản chỉ vị nghệ thuật và không – với những người dùng các sáng tác để ca tụng chế độ mình phục vụ hay bày tỏ chính kiến, quan điểm, tâm trạng về thời cuộc. Và như thế, Phạm Duy là một trường hợp mà hầu như ai cũng tỏ tường lý lịch và không nhất thiết phải mổ xẻ thêm nữa. Ở đây chỉ đề cập tới vài chuyện trong những năm qua khi ông quay về…




Phạm Duy 2005.

Phàm làm người, nhất là một nhân vật văn nghệ đặc biệt như Phạm Duy thì chuyện bỏ đi rồi lại quay về rất có nhiều cái dở nếu bàn về lập trường và quan điểm sống. Ở vào thời điểm tháng 5/2005, khi ông chính thức định cư Việt Nam sau 30 năm tha hương, hầu hết các báo đều hết lời ca tụng, tâng bốc Phạm Duy lên tận mây xanh. Người ta nhắc ông như người bạn thân thiết với nhạc sĩ Quốc ca Văn Cao và cùng Văn Cao sáng tác nhiều ca khúc trong thời kháng chiến chống Pháp, người ta khẳng định chắc nịch lần nữa rằng ông chính là một trong những cây đại thụ hiếm hoi còn lại của nền tân nhạc Việt Nam. Người ta cũng chỉ nói me mé rằng Phạm Duy đã sáng tác gần 1.000 ca khúc nói lên niềm vui, nỗi buồn, vinh quang, tủi nhục của người Việt trong suốt các thời kỳ sôi động nhất của lịch sử và lờ đi những chuyện phản phé, cũng như tư tưởng chống Cộng công khai của ông trước đây. Báo chí Việt Nam đã làm đúng vai trò và trách nhiệm của mình, trong xu thế cởi mở xem sự kiện Phạm Duy là động thái lên dây cót cho nhiều Việt kiều vứt bỏ e ngại rào cản mà quay về, ông trở thành nhịp cầu nối quê hương với người Việt xa xứ. Nếu nói theo cách khác, Phạm Duy đã trở thành con bài cho công cuộc vận động kiều bào và là điển hình hoàn hảo của chính sách hòa hợp dân tộc.






Trong suốt 5 năm qua, nếu theo dõi sẽ thấy có 70 bài hát, 7 album cùng nhiều sách của Phạm Duy đã được cấp phép, in ấn đẹp mắt xuất bản đến với công chúng, không bỏ bèn gì đối với gia tài của ông. Nhưng, thật là chẳng nên mơ mộng thêm điều gì nếu nhìn qua vài nhân vật cũng có nhân thân khá đặc biệt khác như Hoàng Thi Thơ, Trần Thiện Thanh, Vũ Thành An – 10 bài Không tên hiện vẫn chưa được phép lưu hành, cho dù nhạc sĩ này nghe đâu đã bỏ đời đi tu. Công lao đó không thể không nói tới Phương Nam Phim, nơi độc quyền khai thác các sản phẩm trí tuệ của Phạm Duy. Với những live show hoành tráng và nhiều mỹ cảm thực hiện tại Sài Gòn - Hà Nội như Ngày trở về, Con đường tình ra đi…trong đó có chương trình và album còn được để cử giải thưởng Cống Hiến. Ngày nào còn ngồi rung đùi nheo mắt ngắm nắng ở Mỹ có lẽ Phạm Duy cũng chẳng thể mơ được đến như thế! Phạm Duy còn có nhiều trường ca và tổ khúc viết trong 30 năm nay, ông thường ước ao giá được phổ biến nữa thì còn gì bằng. Mới tháng trước, Phạm Duy tự thực hiện tổ khúc Bên kia sông Đuống để tặng nhà thơ Hoàng Cầm khi bạn già này từ giã thế gian. Ông nhờ Mỹ Linh hát và Duy Cường hòa âm phối khí, xong mang tặng cho gia đình Hoàng Cầm …để lên bàn thờ. Kiểu này gọi là đĩa lậu đây! Khi kể xong chuyện, Phạm Duy còn bảo rằng nếu trước khi ông ra đi như Hoàng Cầm mà nghe được những tổ khúc của mình được công bố rộng rãi trên sân khấu thì đời mới thật mãn nguyện lắm lắm. Làm người ai chẳng tham lam!














Hôm rồi gặp, nghe Phạm Duy tâm sự: “Tôi ngày nào cũng đi bộ 3 tiếng đấy. Khỏe ra lại ăn được nhiều, cô giúp việc nhà nấu ngon lắm. Hiện Duy Minh đang sống với tôi, bố con chuyện trò rất hiểu ý nhau nên tinh thần cũng thoải mái. Buồn thì đi gặp vài người bạn khề khà thôi cũng hết buổi. Lâu rồi tôi không đi qua Mỹ nữa, năm ngoái chỉ sang để chữa bệnh đau ruột, mãn tính chữa mãi không khỏi nên thôi giờ không đi nữa. Tôi đã về Việt Nam 5 năm rồi, đây là nơi cuối cùng tôi chọn để ở và chết, không ưng đi đâu cả…”. Ở tuổi 91 như vậy coi cũng đã bằng an! Nhưng đó là chuyện cá nhân ông, còn người làm kinh doanh lại không có lệ an phận như vậy, nhất là khi đã bỏ nhiều công sức và tiền bạc để Phạm Duy được đường hoàng trở về. Trong chừng thời gian đó là live show, các ấn phẩm sách báo rồi băng đĩa…cứ mỗi lần ra mắt, muốn bán vé bán đĩa bán sách thì phải PR, tiếp thị, phải lên báo đánh trống khua chiêng la làng để người ta còn biết đường mà mua hàng. Nếu theo dõi báo chí trong nước, sẽ không khó nhận ra ngoại trừ vài tờ báo lớn như Thanh Niên, Tuổi Trẻ có những mối quan hệ thân thiết với PNF thì các tờ báo mang tính định hướng chính trị - xã hội cao như SGGP, Nhân Dân, Công An sau khi ồn ào với sự kiện “Trở về” của Phạm Duy đã không còn đăng tải tin, bài về ông nữa. Mọi sự không tự nhiên mà như thế! Còn nhớ sau liveshow “Ngày trở về” tôi có bài review trên một trong những tờ báo đó và kết quả là ban biên tập đã được cấp trên gọi xuống nhắc nhở. Lần khác, khi bão Chanchu tàn phá miền Trung phòng trà Văn Nghệ có kết hợp với báo Công An tổ chức show “Phạm Duy – Về miền Trung” để quyên góp tiền cho nạn nhân lũ lụt. Thế nhưng giờ chót đã phải tháo băng rôn và gỡ tên báo ra vì có lệnh xuống là không được nhắc nhở gì tới Phạm Duy nữa, muốn tổ chức hát hò gì cứ âm thầm mà làm. Nói như giọng hằn học của ông NSND Trọng Bằng: “Bàn đến Phạm Duy những người chân chính ở Việt Nam đã biết cả rồi, biết Phạm Duy như thế nào trong quá khứ, Phạm Duy có cái gì tốt, cái gì chưa tốt, bản chất của Phạm Duy và giá trị thật âm nhạc của anh người nghe đều hiểu cả. Sự trở về của Phạm Duy là sự ưu ái của Đảng và Nhà nước, sự rộng lượng của nhân dân ta, nên đừng đặt mình ở vị trí cao, cứ nên im lặng mà làm việc thôi. Có những tác phẩm anh sáng tác đầu kháng chiển rất tốt, bây giờ Cục biểu diễn người ta khuyến khích cho phép anh trở về biểu diễn, thì cứ thế mà cống hiến thôi. Dư luận chúng ta hơi dễ dãi và nhẹ dạ. Nhưng vấn đề là Phạm Duy phải tỉnh táo. Vì ông hoàn toàn hiểu ông là ai, quá khứ đối với dân tộc của Phạm Duy là một tội lỗi. Ông không thể so sánh ông với bất cứ một nhạc sỹ nào đã tham gia cách mạng, vì thế ông không thể nào so sánh với nhạc sỹ Văn Cao. Không thể ví được. Văn Cao là một con người có trình độ, là một nhà nghiên cứu dân tộc, ông Văn Cao là một người toàn diện, và ông Văn Cao còn biết tôn trọng những người nhạc sỹ đàn em đi vào con đường âm nhạc bác học, một người rất khiêm nhường biết mình, biết ta. Giả sử có một nhạc sỹ X, Y, Z nào đó hỏi: Khi chúng tôi đi đánh Mỹ giải phóng dân tộc thì ông làm gì? Chắc chắn rằng nếu là người hiểu biết đều hiểu rõ khi đó ông là tác giả của các bài hát chống lại cách mạng, chống lại nhân dân, chống lại công cuộc giải phóng dân tộc…”.
Nhưng không ít ý kiến phản biện lại: Đánh kẻ chạy đi ai đánh kẻ chạy lại. Đã bảo hòa hợp mà sao lại nửa mùa như thế... Và người ta phỏng đoán rồi suy ra rằng: “À, Thì ra họ gia ơn cho về là may mắn lắm rồi!”. Có người còn hài hước qui cho bản chất không thay đổi của mấy anh Việt Cộng với ưu điểm – nhớ dai & khuyết điểm – thù dai. Trong cuộc trao đổi với những nhà văn Mỹ tổ chức tại Việt Nam tháng 6 vừa qua, nhà thơ Nguyễn Duy còn hào hứng nói:“ Vấn đề gì chính trị chưa giải quyết được thì văn hóa giải quyết”. Nhưng hình như đó chỉ là những định kiến và là chuyện nhạy cảm mà hai bên đều mơ mộng sẽ vượt qua được.






Duy Minh.

Về mặt trận báo chí là thế. Nhưng suy cho cùng, Phạm Duy cũng chẳng vì vài bài báo tâng bốc mà nổi tiếng hơn hay cát-xê tăng cao hơn như kiểu thường tình showbiz. Cái quan trọng - mà riêng cá nhân tôi vẫn dõi theo ông, là những ca khúc Phạm Duy viết sau khi trở về đã không còn hay nữa. Đã cố nghe vài bài nhưng thú thật là bây giờ rặn óc mãi vẫn không nhớ nổi cái tựa. Với Phạm Duy bây giờ chỉ có thể gói gọn lại một câu: Cái mới không hay và cái hay thì lại không mới. Và người ta vẫn cứ say mê những ca khúc đã thuộc về dĩ vãng, bíu lấy cái vầng sáng cũ kỹ kia. Lớp khán giả này hiện đa phần đã lớn tuổi và không hứa hẹn gì nhiều cho tương lai của nhạc Phạm Duy.

Những ngày đầu tuần không yên ả, khi sáng ra hàng chục cuộc gọi tới hỏi về cái lệnh miệng của Ban tư tưởng Văn hóa yêu cầu không cho quảng bá liveshow Mơ giấc mộng dài của Phạm Duy – diễn ra vào hai ngày 17&18 tại nhà hát Hòa Bình cuối tuần này. Mặc dù có tổ chức họp báo nghiêm túc, nhưng coi như Phương Nam Phim đành ngậm đắng nuốt cay khi biết nhiều bài viết đã lên khuôn nhưng bị lột ra. Chưa hết, sáng nay không hiểu từ đâu có nguồn tin đồn: Mơ giấc mộng dài bị hủy show vì không xin giấy phép được, khiến nhà tổ chức xiểng niểng.




Giấy phép tổ chức của Mơ giấc mộng dài.
Kinh doanh tên tuổi Phạm Duy quả là chơi với lửa, đó cũng thể là những chuyện mà có lẽ PNF đã lường được khi quyết định đổ tiền vào ông. Lấy ý tưởng từ ca khúc nổi tiếng Tôi đang mơ giấc mộng dài, xuyên suốt chương trình sẽ là lời tự sự về dĩ vãng, về những cảm xúc đắm say mà những người sống trong tình yêu không bao giờ muốn để mất đi trong đời. Tất cả nối kết lại thành những giai đoạn của đời người: Tuổi ấu thơ – Tuổi yêu đương – Tuổi day dứt – Tuổi đá vàng. Thực tế hiện nay chỉ mới có 70 ca khúc của Phạm Duy được cấp phép lưu hành, trừ những bài hát trong hai chương trình đã diễn ra, thì muốn chọn lọc trong số còn lại để làm một show mang chủ đề lớn là điều rất nan giải.




Ca sĩ 16 tuổi Xuân Nghi



Các ca sĩ tham gia Mơ giấc mộng dài.

Trong đám đông ca sĩ hiện nay, Phạm Duy đánh giá cao những người hát nhạc ông: Mỹ Linh, Đức Tuấn, Năm Dòng Kẻ, Nguyên Thảo, Khánh Linh và lần này, trong Mơ giấc mộng dài sẽ có thêm vài gương mặt bổ sung vào danh sách là Tấn Minh và Hà Anh Tuấn. Ngoài ra là hai tên tuổi gắn bó nhiều năm với các nhạc phẩm Phạm Duy: Ý Lan và Duy Quang. Giá vé đang bán ở Hòa Bình: từ 300.000 đến 1.500.000 VNĐ.





Với vợ chồng nhạc sĩ Xuân Hùng - chủ PT Văn Nghệ

P/s:
Người ta thường xài hai chữ Nhạy cảm khi muốn từ chối bàn thẳng về một vấn đề có thể gây tác động đến dư luận. Không chỉ Phạm Duy thuộc chủ đề nhạy cảm chính trị, mà gần đây vài nghệ sĩ hải ngoại cũng nằm trong danh sách đó. Ngày 6-6 vừa qua, chương trình Thắp sáng niềm tin – do Ngân hàng ACB thực hiện nhân kỷ niệm thành lập ACB; nhằm quyên góp tiền ủng hộ quỹ từ thiện Chung một tấm lòng. Đêm diễn đặc biệt có mời Ý Lan về hát và mua sóng phát trực tiếp trên HTV7. Tuy nhiên, vào giờ chót Đài truyền hình TP.HCM đã yêu cầu gạch tên Ý Lan ra khỏi chương trình – cùng với lý do trên: nhạy cảm. Do đó, người hâm mộ chỉ có thể xem Ý Lan tại các phòng trà hay những show diễn không ghi hình phát sóng cho đại chúng.

Ông Nguyễn Cao Kỳ chia vui trong tiệc mừng nhà Lý Huỳnh. Kế bên là nhạc sĩ Hồ Bông, người ngồi là NSND Huy Thành và Đoàn Dũng. Chụp ngày 26-6-2010 trong dịp Sách kỷ lục VN công nhận Tây Sơn hào kiệt là Bộ phim Điện ảnh - thể loại dã sử võ thuật, đầu tư quy mô và hoành tráng nhất Việt Nam. Đây cũng là một nhân vật nhạy cảm và không còn được nhắc tới nữa, mặc dù ông vẫn thường xuyên về thăm quê hương. Thật ra, một đất nước giàu mạnh và một chế độ đã vững vàng…người người trên dưới một lòng thì không cần đặt ra lằn ranh giữa nhạy cảm chính trị và văn nghệ thuần túy! Thường thì ta chỉ e ngại những kẻ khỏe - giàu - đẹp hơn mình…Haizaaa!!!